Đôi lời giới thiệu.
Truyện tạm thời xếp vào thể loại đồng nhân, sáu phần là truyện dịch bốn phần sáng tác. Lấy nền tảng chính là truyện Hình Danh Sư Gia (HDSG) của Mộc Dật, kết hợp chủ yếu với hai tác phẩm khác là Nạp Thiếp Ký (NTK) cũng của Mộc Dật và Cực Phẩm Gia Đinh (CPGD) của Vũ Nham.
Nhân vật chính của truyện là Dương Thiên Sở, kết hợp hai tên Mạnh Thiên Sở (HDSG) và Dương Thu Trì (NTK)
Những đoạn liên quan tới bối cảnh, xuất thân nhân vật giữ nguyên vẹn như tác phẩm, nhưng những câu chuyện liên quan sẽ khác hoàn toàn.
Truyện được sinh ra trong lúc hứng thú bất chớt, nên đầu đầu ở lưng chừng, sau này mình viết lại phần mở đầu hoàn thiện, các bạc theo dõi phần đầu tiên ở đây:
Sau đó tới phần I, t Dương Thiên Sở (tức Mạnh Thiên Sở trong HDSG), đem thư tiến cử của Tần Dật Vân tới huyện Nhân Hòa, Hàng Châu để nhậm chức Hình Danh Sư Gia, tới đây Dương Thiên Sở quen Tống Vân Nhi và Tống tri huyện bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình. http://www.vandan.vn/van-dan-dich-qu...uong-78-a.html
Trong phần 1, mình sử dụng rất nhiều đoạn dịch truyện NTK của ThanhPhong đăng trên vandan, thậm chí có những chỗ copy y nguyên kết hợp với một ít sáng tác (vì lúc đó chỉ là nổi hứng nhất thời, làm cho vui thôi). Tới phần 2 mình mới bắt đầu dịch nhiều từ bản gốc HDSG + sáng tác, và giờ truyện đã tới phần 3, mình đăng tiếp ở bên VIP.
Truyện đang được tài trợ bời bác megai , cám ơn bác rất nhiều.
Truyện sẽ Free Forever, chỉ cần các bác đọc xong chịu khó gõ vài câu nhận xét góp ý chân thành bất kể khen chê là mình có thêm động lực làm việc rồi.
Thảo luận, góp ý tại đây http://www.vandan.vn/tu-than-dien/42...ieu-phung.html
[Nạp Thiếp Ký]Bách Điểu Triều Phụng - Phần III
Chương 97: Chân tướng dần hé lộ.
Nguyên tác: Mộc Dật
Xào nấu: chimcanhcut
vipvandan.vn:
Dương Thiên Sở theo quản gia ra ngoài rồi Lý công công cũng lùi ra. Khi chỉ còn lại Từ Vị, sau cảnh cửa nhỏ trong gian nhà trúc có hai người bước ra, đi trước là người mặc áo vàng, tuổi chừng năm mươi, tóc đã điểm bạc nhưng bước chân vẫn mạnh mẽ rắn ròi, thân hình cường tráng không mang theo cảm giác suy lão nào, đặc biệt khuôn mặt tỏa ra khí chất oai nghiêm khiến người khác không dám đối diện. Đi ngay đằng sau là “lão mù” áo trắng đứng đầu nhóm bắt cóc hôm qua, nhưng lúc này bước chân đã không còn đĩnh đạc, lưng không thẳng tắp nữa cong lại có chút khép nép như một nô tài. Người áo vàng nhìn theo bóng lưng Dương Thiên Sở qua cửa sổ, cười nói:
- Tiểu Ngụy Tử, ngươi thấy Từ Vị làm việc lần này thế nào?
Ra lão mù đó tên là Tiểu Ngụy Tử, lão khom lưng xuống càng thấp hơn:
- Từ đại nhân quả là bảo đao không già, liệu việc như thần.
Người đó bật cười:
- Ta thấy phải gọi là hồ ly sống lâu năm ngày càng giảo hoạt mới đúng.
Từ Vị tủm tỉm cười, cũng khom người nói:
- Đa tạ hoàng thượng ban khen.
Thì ra người đó không phải ai khác mà chính là Minh thành tổ, Vĩnh Lạc đại đế, ông vua sau này được sử gia phong là người sáng lập thứ hai của triều Minh.
Vĩnh Lạc hỏi:
- Giai Âm thực sự không sao chứ?
Từ Vị cung kính thưa:
- Bẩm hoàng thượng, Kim Linh Thiên Sư có nói công chúa đã dùng một loại thuốc gọi là Quy Tức Bảo Thân đan, hiện giờ trong trạng thái chết giả. Ba ngày nữa sẽ tự động tình lại, không có gì đáng ngại, xin hoàng thượng yên tâm.
Vĩnh Lạc suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu hài lòng:
- Ừm, ta vốn chỉ mong kiểm tra xem tên tiểu tử này có xứng đáng để trao gửi Giai Âm hay không, cuối cùng không những kén được một phò mã tốt còn thêm được một bề tôi trung. Tốt! Rất tốt! Lão Từ chú ý theo sát y, sau này ta còn có việc muốn dùng tới.
- Vi thần tuân chỉ!
Vĩnh Lạc thầm nghĩ: Trong những đứa con của ta, Giai Âm là phải chịu thiệt thòi nhiều nhất, may nhờ có Kim Linh báo tin ta mới kịp thời tới đây, hi vọng việc này có thể bù đắp được phần nào cho nó.
Nghĩ xong tới đó thầm thở dài một tiếng, ngữ khí thay đổi, không giống vua nói chuyện với bề tôi, như hai người bạn lâu năm, hướng Từ Vị:
- Lão Từ à Lão Từ, ngươi lại giúp trẫm một việc canh cánh trong lòng, trừ cho trẫm một mối nỗi lo trong tương lai… cũng lại lần nữa làm khó trẫm. Trẫm chẳng còn biết lấy gì phong thưởng cho ngươi nữa… thật khổ à..
…
Ba ngày sau…
Một đôi đèn bàn tinh xảo hoa quý đặt trên chiếc bàn trà bằng gỗ đàn hương ở đầu giường, ngọn lửa lung linh ánh lên một thiếu nữ đang thiêm thiếp ngủ, nàng chỉ mặc một thân áo lụa trắng, trên người không hề có một loại trang sức gì, nhưng càng uyển ước mê người, nổi bật hơn tất cả vật dụng cao quý dát vàng trạm ngọc trong phòng.
Bên cạnh một nam nhân cũng toàn thân áo trắng, môi hồng răng trắng anh tuấn bất phàm, nằm nghiêng người trên giường, một tay chống cắm, một tay chơi đùa lọn tóc mây của mỹ nữ, ánh mắt nhu hòa nhìn nàng chan chứa tỉnh cảm.
Một khung cảnh hết sức trữ tình, hết sức cổ điển.
Đột nhiên thiếu nữ đó bật lên một tiếng rên khẽ, mơ màng tình lại.
Nam nhân mừng rỡ, cúi người xuống hỏi:
- Âm Nhi! Nàng tỉnh rồi, thấy trong người thế nào?
Thiếu nữ đó đương nhiên là Tả Giai Âm, nàng đã rơi vào trạng thái giả chết suốt ba ngày.
Tả Giai Âm dường như không nghe thấy có người gọi minh, đôi mắt nhung huyền như biết nói lúc này chỉ nhìn lên trần nhà một cách trống rỗng, hồi lâu mới khôi phục linh khí, cất giọng yếu ớt:
- Ta .. đây …đây là…nơi nào?
Nam nhân kia dịu dàng vuốt mái tóc mây mượt mà của nàng:
- Âm Nhi! Ta là Thiên Sở đây, nàng yên tâm chúng ta đều bình an cả!
- Thiên Sở?
Tả Giai Âm từ từ quay mặt sang, cố gắng tập trung ánh mắt lên khuân mặt nam nhân tuấn lãng bên cạnh, hồi lâu mới bật ra một tiếng kêu vui mừng:
- Thiên Sở!
Dương Thiên Sở đỡ nàng ngồi dậy, tựa vào lòng hắn.
Tả Giai Âm nép mình vào lòng Dương Thiên Sở, hoang mang hỏi:
- Thiên Sở chàng đã giết…
Dương Thiên Sở đương nhiên biết nàng muốn hỏi gì, cúi người hôn lấp lên đôi môi chưa khôi phục hoàn toàn sức sống, hồi lâu mới tách ra, nhỏ giọng nói:
- Nàng còn đang yếu, tạm thời đừng hỏi gì cả, cũng đừng nghĩ gì hết! Chỉ cần biết chúng ta đều rất an toàn, có tướng công của nàng ở đây rồi, nàng không cần lo lắng bất việc gì cả, hiểu chưa?
Tả Giai Âm vốn có vô số điều thắc mắc, tính hiếu kỳ tò mò của nàng mạnh không kém gì Dương Thiên Sở. Nhưng nghe hắn tới câu ‘tướng công của nàng’ thì tất cả thắc mắc tạm thời vứt bỏ sang một bên, ngoan ngoãn gật đầu.
Dương Thiên Sở nhoài người, đưa tay lấy bát cháo còn bốc khói trên bàn, dùng thìa bạc khẽ nguấy đều, ôn nhu nói:
- Nào, để tướng công đút cho nàng ăn một chút, đã ba ngày nàng chỉ uống nước cháo rồi.
Lúc này Tả Giai Âm nắm chặt khấu áo của hắn, tựa như Dương Thiên Sở sắp bỏ đi mất vậy. Mỹ nhân như thế, bộ dạng đồng lọng người như thế ai nhìn chẳng sinh lòng thương xót, Dương Thiên Sở thầm thở dài, đưa thìa cháo gần miệng nào, nói:
- Ngoan, ăn đi, nếu không tướng công không yêu đâu.
Tả Giai Âm là cô gái sắp hai mươi, thời đó không ít nữ nhân đã có tới vài đứa con rồi, nàng từ nhỏ lại được nuôi dưỡng để tạo nên tính cách mạnh mẽ, nào chịu được lời dỗ như dỗ trẻ lên ba như vậy. Lòng vừa xấu hổ không tự nhiên nhưng trong lòng đồng thời nổi lên cảm giác dịu ngọt.
Đút cho Tả Giai Âm ăn hết bát cháo, Dương Thiên Sở lấy chiếc khăn lụa trên bàn, nhẹ nhàng lau miệng cho nàng. Tả Giai Âm ăn xong, tinh thần hồi phục không ít, lại cất tiếng hỏi:
- Tướng công, chúng ta đang ở đâu đây?
- Phủ của Từ đại nhân.
“Á” Tả Giai Âm vừa bật ra tiếng kêu nhỏ tức thì lại Dương Thiên Sở lại phủ kín chiếc miệng xinh:
- Lát nữa ta sẽ kể tất cả cho nàng nghe.
Ăn xong, lại ép yên tĩnh nằm nghỉ một lát, cho tinh thần khôi phục. Trong lúc đó, Dương Thiên Sở cũng tùy tiện ăn chút đồ lót dạ.
Dương Thiên Sở đỡ nàng rời giường, chậm rãi đi vài vòng trong phòng, Tả Giai Âm nóng lòng muốn biết phát sinh ra chuyện gì. Mấy lần mở miệng muốn hỏi đều bị Dương Thiên Sở chặn lại.
Qua một canh giờ sau, Dương Thiên Sở thấy Tả Giai Âm đã khôi phục như thường, lúc này mới dìu nàng đi ra vườn.
Lúc này đã là xế chiều, mấy ngày qua Dương Thiên Sở đã rất quen thuộc với phủ đệ hoa lệ này, hắn đã nghĩ tới một nơi an toàn để nói chuyện … đó chính là cái hồ sen rộng bằng cả một sân bóng đá lớn ở tiền viện, nơi đó không khí thoáng đãng, hương hoa thơm ngát, làm lòng người khoan khoái rất thích hợp nghỉ ngơi chuyện trò.
Dương Thiên Sở không cho đám người hầu đi theo. Một mình đỡ Tả Giai Âm tới bên hồ, cả hai lên một chiếc thuyền gỗ nhỏ, tự mình chèo thuyền đưa cả hai ra tới giữa hồ.
Tả Giai Âm ngồi ở mũi thuyền, không khí trong lành khung cảnh nên thơ, nhất thời làm nàng quên hết mọi sự, đưa tay vớt nước hồ trong veo rưới lên những tấm lá xen xanh ngắt, từng gọt nước chảy trên phiến là trong như hạt châu lóng lánh, đẹp vô cùng. Chiếc thuyền nhỏ gạt đám hoa lá ép kín xung quanh, từ từ tiến tới.
Đến khi bốn phía chỉ còn mặt nước tĩnh mịch, hoa sen trùng điệp, bóng người bên hồ nhìn cũng không rõ, nói chuyện ở đây không sợ bị người khác nghe lén nữa, Dương Thiên Sở mới ngừng tay chèo.
Nhìn Tả Giai Âm giống như đóa hóa trắng tinh khiết nổi bật giữa đám lá xanh hoa đỏ, đạm nhã lại thanh tân. Dương Thiên Sở mỉm cười bào nàng:
- Giai Âm chúng ta nằm xuống nói chuyện.
Hai người tuy chưa có danh nghĩa phu thê, nhưng đã có phu thê ân ái, nhưng lúc đó là do tình thế tạo thành. Hiện giờ giữa thanh thiên bạch nhật, Tả Giai Âm mặt đỏ bừng lòng do dư không quyết.
Dương Thiên Sở đành ngồi dậy kéo nàng xuống nằm vào lòng, trêu:
- Truyện xấu hổ hơn cũng đã làm rồi, còn gì phải sợ nữa?
Tả Giai Âm quẫn bách vô cùng, trong lòng thẹn thùng không sao kể xiết, tim đập thịch thịch, nàng không biết bơi nên không dám phản kháng sợ lật thuyền, chỉ đành ngoan ngoãn nằm xuống cạnh hắn.
Qua một hồi, đợi cho Tả Giai Âm tâm tình bình thường trở lại, Dương Thiên Sở nghiêng mặt qua hỏi:
- Giờ đã nói chuyện chính được chưa?
Tả Giai Âm lườm hắn một cái, cũng quay mặt qua, hỏi gấp:
- Chàng nói mau đây rốt cuộc là chuyện gì? Sao chúng ta lại ở phủ của Từ Vị?
Chuyện này nói ra vừa dài lại phức tạp, nhưng mấy ngày nay Dương Thiên Sở nghĩ tới lúc rả lời nàng, nên đáp ngay:
- Tất cả chỉ là một vở kịch do Từ đại nhân dàn dựng nên để thử thách ta mà thôi, ta vượt qua nó, hiện giờ tướng công của nàng đã là đề đốc Cẩm Y vệ, phụ trách địa hạt Giang Triết rồi.
Một loạt thông tin bất ngờ như vậy làm Tả Giai Âm nhất thời không tiếp thu nổi, nàng cứ ngây ra nhìn Dương Thiên Sở, chợt phát hiện khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười gian xảo, mới biết hắn cố ý làm thể cho nàng thêm tò mò. Giọng mang chút giận. giục:
- Chàng còn không mau kể tử đầu.
Dương Thiên Sở cười:
- Những kẻ bắt cóc chúng ta chính là người của Từ đại nhân, mục đích ta đã nói ở trên rồi. Hôm đó sau khi rời sơn trang kia đi hành thích Từ đại nhân theo ý của bọn họ, tới Từ phủ rồi ta làm ngược lại, đem hết chân tướng ra tố cáo với người của Từ đại nhân, rồi sau đó mới biết được chân tướng sự việc, được phong quan tiến chức.
Tả Giai Âm suy nghĩ một lát mới dần thấu hiểu hết mọi chuyện, đột nhiên không hiểu sao người khẽ run lên, mím môi nói:
- Vậy… chàng không nghĩ cho thiếp sao?
Ý của Tả Giai Âm rất rõ ràng, trước khi Dương Thiên Sở biết được chân tướng sự việc, lại không giết Từ Vị ngược lại còn bí mật tố cáo. Nếu quả thực là người của Kiến Đế, vậy Tả Giai Âm thân làm con tin chỉ còn một đường chết mà thôi. Nàng đang hỏi Dương Thiên Sở làm vậy là đã nghĩ tới hậu quả đó chưa.
Dương Thiên Sở không trả lời còn cố tình trêu nàng:
- Nhưng mà không phải nàng chuẩn bị tuẫn tình rồi ư? Sao còn để ý ta có suy nghĩ cho nàng hay không?
Không ngờ câu nói này làm Tả Giai Âm bi thương vô cùng, nàng đúng là có ý định hi sinh để hắn sống, nhưng thấy Dương Thiên Sở quả thực làm theo không quan tâm tới mạng sống của nàng, tròng lòng đau xót, bẽ bàng Tả Giai Âm không kìm được hai hàng lệ, quay mặt đi, lặng thinh không đáp.
Sửa bởi vcd : 07-16-2010 lúc 08:53 AM
The Following User Says Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: