VIP VĂN ĐÀN  

Quay lại   VIP VĂN ĐÀN > Bảo Thư Các > Truyện dịch - Truyện sáng tác

Truyện dịch - Truyện sáng tác Nơi đăng truyện của các Dịch giả, Tác giả chưa tham gia box riêng
- Đế Quốc Thiên Phong-Tác giả: Duyên Phận
- Liệp Quốc - T/g: Khiêu Vũ
- Thương Thiên Phách Huyết

Chúc Khách một ngày tốt lành!
Cách đọc truyện VIP bằng chuyển khoản qua Paypal - Moneybookers - ATM - Ngân Hàng.( ACB; VCB; Đông Á; Agribank; Vietinbank.)
Khi gửi tiền vào TK BQT các bạn nhớ ghi nick của mình ở vipvandan.vn - Cám ơn!
Mục lục truyện VIP.
Mục lục truyện mới dịch trong tháng 07/2010
Silver Lunar - Version 2.0 - Chương trình hỗ trợ dịch

Tông Sư Bại Hoại - Mời các bạn đón xem!!!

Đại Tranh Chi Thế - Mời các bạn đón xem!!!


Gửi trả lời
 
Công Cụ Dạng sắp xếp bài
  #1  
Cũ 01-19-2010, 11:26 PM
thuyhiubi thuyhiubi đang online
VIP
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Bài gửi: 270
Mặc định Liệp Quốc - Khiêu Vũ.

Liệp Quốc
Tác giả: Khiêu Vũ

Chương 25: Con Mồi
Diễn dịch: thuyhiubi

Nội dung các chương truyện có thể sẽ được thay đổi vì những lý do như sửa lỗi chính tả, sửa ý trong câu cho hợp lý hoặc do được góp ý để sát hơn với nguyên bản.
Cảm ơn và chúc các bạn vui vẻ khi vào topic này.

 vipvandan.vn  :

Kẻ đáng thương lập tức nắm chặt tay lại, cắn răng hỏi: "Ta, ta đã nói gì?

Hạ Á suy nghĩ một chút: "Ngươi nói là "Adeline sợ lắm, Đừng bỏ rơi Adeline!". . . Hắc hắc. Này, Adeline rốt cuộc là ai vậy? Ngươi nằm mơ cứ nói đến tên nàng, nhất định là người thân của ngươi đúng không?"

Kẻ đáng thương đang sợ đến thiếu chút nữa tim nhảy ra khỏi ngực, nghe vậy nhất thời thở ra một hơi, vẻ mặt đỏ lên, liếc mắt sang 'dế nhũi'.

Đúng là tối hôm qua nàng đã nằm mơ, giấc mơ này làm nàng phải đỏ mặt khi nhớ lại: Gã 'dế nhũi' này nhất định bỏ mặc nàng một mình giữa vùng hoang mạc mà vây quanh toàn là Thực Thi quái! Thế là nàng bất chấp xấu hổ, túm ngay lấy hắn mà van xin "Adeline sợ lắm, Đừng bỏ rơi Adeline!"

Không cần phải nói, Adeline chính là khuê danh của nàng.

"Ủa? Mặt ngươi sao đỏ như đít khỉ vậy? Ta nói đúng rồi phải không? Adeline là người thân của ngươi phải không?"

Hạ Á nhất thời bất mãn, đứng lên la lớn: "Thật không công bình! Một người quái dị như ngươi mà cũng có bạn gái sao? Ta, Hạ Á đại gia, oai hùng bất phàm như vậy mà đến bây giờ vẫn còn là xử nam!"

Kẻ đáng thương... (Phải nói là nàng Adeline chứ!), nghe được từ 'xử nam', màu đỏ trên mặt vốn đã tan lại đỏ ửng trở lại.

Nhưng Hạ Á, cười gian ác, tỏ vẻ hiểu biết, lấy tay huých nàng: "Này, nói ta nghe, ngươi có phải xử nam không? Ta chắc là không! Hừ hừ, nằm mơ mà kêu tha thiết như vậy! Này, rút cục ngươi có phải là xử nam không?

Adeline bị hắn dây dưa đến không biết làm sao, tức giận trừng mắt với hắn, căm giận nói: "Không phải!!!"
"Thật là không phải chứ?" Hạ Á trợn tròn mắt, vẻ mặt ước ao.

Kẻ đáng thương tức giận đến suýt thổ huyết...

Đồ 'dế nhũi' đáng thương! 'Dế nhũi' ngu xuẩn! Ta làm sao mà là xử nam được! Xử nữ chứ!
"Đủ rồi, đừng hỏi nữa!"
Kẻ đáng thương rốt cục không thể nhịn được nữa.

Sáng hôm sau, trên đường đi, Hạ Á vò đầu bứt tai như khỉ, cứ lén nhìn nàng rồi hỏi tới hỏi lui vài câu, cuối cùng, mặt dày, hỏi thẳng nàng về chuyện nam nữ!

"Này, Kẻ đáng thương, chuyện nam nữ rút cục là sao vậy?"
Hạ Á vẻ mặt mong chờ câu trả lời đến nỗi nàng vừa tức vừa buồn cười

"Được rồi!" Kẻ đáng thương (Adeline) thở dài, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngươi nghĩ sai rồi, tối hôm qua ta nằm mơ thấy em gái ta, Adeline là em bà con xa với ta . Chỉ vậy thôi, cũng chẳng thân thích gì lắm."

Nàng vừa nói thế, Hạ Á nhất thời thất vọng, nhưng rất nhanh hắn bình tĩnh lại, cười ha ha: "Cũng đúng! Kẻ đáng thương, ngươi khó coi như vậy, ta nghĩ cũng sẽ không có cô gái nào thích ngươi nổi! Ha ha, bất quá đừng lo, lão già dịch đã dạy ta, đàn ông con trai tướng mạo thì do trời sinh rồi, quan trọng nhất là có bản lĩnh, bản lĩnh ngươi bây giờ dù chẳng được tí nào nhưng từ từ luyện cũng được mà!"

Nhưng chỉ một lát sau, Hạ Á nhịn không được hiếu kỳ đứng lên: "Em họ ngươi... cái cô Andeline kia đẹp không? Này, bọn ta ở chung với nhau mấy ngày rồi, ta còn cứu mạng ngươi nữa, ngươi xem ta, Hạ Á đại gia, nhân tài võ công đều là nhất đẳng, hay là..."
Nói đến đây, Hạ Á quan sát Kẻ đáng thương thật kỹ, rồi lắc đầu thở dài: "À, hay là thôi đi, nhìn tướng ngươi thì sợ em họ ngươi chắc cũng chẳng khác mấy! Ôi, ta nói thật, Adeline, tên này thật khó nghe!"

Kẻ đáng thương mặc kệ hắn!
"Ngươi nói bậy bạ gì đó! Adeline, nàng là quý tộc Bái Chiêm Đình đó! Nàng ta cao quý mỹ lệ! Ngươi, đồ 'dế nhũi', không biết cũng đừng nói lung tung!!"
Thật đáng giận!
Mình rõ ràng xinh đẹp mê người, hắn lại xem thành quái dị cũng đã tức nghẹn! Giờ đến tên mình hắn cũng dám chê!

...

À, nhưng nhờ tên 'dế nhũi' này nói linh tinh, nỗi lo trong lòng Kẻ đáng thương vơi đi nhiều lắm.

Hơn nữa ngày hôm nay trên đường rất là thuận lợi, cũng không gặp phải gì nguy hiểm. Kẻ đáng thương trong lòng vẫn lo lắng gặp phải "bọn người kia" nhưng chúng cũng không xuất hiện.

Chỉ là đến lúc chạng vạng, bọn họ lại gặp một chuyện khó.

Hết thực phẩm.

Do trước đây Hạ Á chỉ mang theo một ít thực phẩm trước khi giết được con 'Thị huyết cuồng lang', sau đó hắn cũng chỉ cắt một khối thịt lớn bỏ vào bọc quần áo trên lưng, nhắm đủ ăn trong vài hôm cho hai người mà không lấy nhiều, vì đồ đạc trên lưng quá nặng rồi.

Bây giờ có thêm bọn địa tinh mười mấy đứa thì đúng là không đủ ăn.

Hạ Á cũng chẳng nhân từ gì nhưng nếu không cho bọn địa tinh ăn no thì chúng không đi nổi. Đến chiều, lũ địa tinh đã không bước nổi nữa, mặc cho Vương phi tiên sinh quát mắng! Thực ra chính Vương phi tiên sinh cũng đói hoa cả mắt!

"Xem ra phải dùng tới 'con mồi' rồi!"
Hạ Á ngắm tới ngắm lui Vương phi tiên sinh và đám địa tinh, kiểu nhìn này làm cho Kẻ đáng thương phải cầu cho ai mang đám địa tinh này đi chỗ khác giùm... Chứ 'dế nhủi' này xem thì thô bỉ nhưng hành sự thật tàn ác, ti ti tiện, nếu hắn đã có chủ ý, chỉ sợ đám địa tinh gặp kết cục không hay.

Quả nhiên...

Biện pháp của Hạ Á là: Săn thú!

Dù đây chỉ là một vùng hoang mạc nhưng không có nghĩa là không thể có cái ăn!

Đầu tiên hắn đá ra một tên địa tinh, bất kể nó la thét chói tai, mặt không đổi sắc, dùng búa rạch ngay trên tay chân nó vài đường. Ngay lập tức, có máu chảy ra, tên địa tinh này thấy mình bị đổ máu, sợ hãi kêu toáng lên 'Oa oa'.

Hạ Á tát ngay cho nó một bạt tai, khiến răng phải rụng đến nửa hàm!
"La hét cái gì! Săn được mồi mày sẽ được chia cho phần nhiều!"

Sau đó hắn lấy ra một sợi dây, trói tên này lại, bỏ vào một cái hố trên mặt đất, còn mình kéo dài dây ra, cùng cả đoàn lui lại, nấp sau một tảng đá lớn.

Tên địa tinh bị thương kêu la thảm thiết, tiếng vang thật xa.
Những tên địa tinh khác trốn sau tảng đá lại vui vẻ, cao hứng bừng bừng thay vì thương xót cho đồng bạn không may!

Trải qua khoảng thời gian ăn xong bữa cơm, tên địa tinh kia kêu đến hết hơi nhưng chung quanh không thấy nổi một cọng lông sói.

"Cầu thần linh phù hộ, cho mùi máu kia hấp dẫn vài con sói tới." Hạ Á, dáng vóc tiều tụy, cầu khẩn.
"Ngươi, tên khốn này, thần linh sẽ không phù hộ chuyện dã man như vậy!" Kẻ đáng thương không quen thấy việc tàn bạo thế này, nói.

Hạ Á trừng mắt nhìn Kẻ đáng thương, lạnh lùng nói: "Ngươi hay nhất nên cầu nguyện thêm vô một chút, bởi vì nếu như máu địa tinh không hấp dẫn nổi sói, nói không chừng sói chê máu địa tinh thối... thì... ta cũng chỉ có nước..."
Vừa nói hắn vừa quay sang nhìn lướt qua Kẻ đáng thương làm nàng sợ đến mặt mũi trắng bệch.
"Ngươi, ngươi nếu như đem ta ra bên ngoài làm mồi, ta sẽ cùng ngươi liều mạng!" Kẻ đáng thương tuyệt vọng, thét lên chói tai, không ngừng lui về phía sau.

". . ." Hạ Á nhìn nàng một cái, bỗng nhiên vui vẻ: "Yên tâm là ta giữ ngươi lại để chuẩn bị đối phó với rồng, bây giờ chưa cần dùng tới!"

Dừng một chút, Hạ Á tỏ vẻ bất đắc dĩ, nói: "Ta chỉ có ý là: Nếu không dụ được con mồi, chúng ta cũng không thể chịu chết đói, không giết được con sói nào thì cũng đành nướng luôn tên địa tinh này lên ăn thôi. Này, chắc là ngươi không thích ăn thịt địa tinh chứ hả? Ta cũng không!"

Nói xong, Hạ Á nhìn Kẻ đáng thương đầy ác ý.
"..."

Kẻ đáng thương bị choáng! Nàng, sắc mặt đại biến, tay chân bủn rủn, khom lưng mửa tùng bụm lớn, đứng lên rồi, nhớ tới cảnh dòng sông đổi màu, đen thui, khi bọn địa tinh tắm lúc sáng, lại cúi xuống nôn thành tiếng, thật vui tai!

"Ha ha!" Hạ Á cười to hai tiếng, đi tới nâng nàng lên, chẳng thèm nhìn nàng: "Ngươi thực sự tin sao? Này, thịt địa tinh ngươi cũng ăn sao? Ta còn không dám nè!"

Hắn bỏ Kẻ đáng thương ngồi phệt dưới đất, định nói gì...
Bỗng nhiên sắc mặt Hạ Á chợt biến đổi!

Hắn lập tức nằm bò xuống đất, áp sát tai xuống, híp mắt lắng nghe một hồi, khi ngẩng đầu lên, sắc mặt ngưng trọng, tay nhấc nhanh chiến phủ, tay kia cầm thuẫn lên!

"Có tiếng vó ngựa từ hai phía, số lượng rất nhiều! Có thể là bọn hôm qua!!!
Hạ Á nói xong, Kẻ đáng thương sắc mặt nhất thời tái nhợt như tờ giấy, sợ đến môi run run.

Sửa bởi thuyhiubi : 01-23-2010 lúc 12:54 PM Lý do: Sau khi có bản convert 5 cột, sửa một số từ cho sát nội dung.
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to thuyhiubi For This Useful Post:
  #2  
Cũ 01-20-2010, 10:57 PM
thuyhiubi thuyhiubi đang online
VIP
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Bài gửi: 270
Mặc định Trả lời: Liệp Quốc - Khiêu Vũ. Mới nhất: Chương 26

LIỆP QUỐC
Tác giả: Khiêu Vũ

Chương 26: Giáp Lá Cà
Diễn dịch: thuyhiubi

Từ chương này trở đi, thuyhiubi diễn dịch lại dựa theo bản convert 5 cột mà một bạn đã gửi tặng. Dĩ nhiên có thể sẽ tham khảo các bản dịch khác để học tập. Cảm ơn và chúc các bạn theo dõi topic này luôn vui vẻ và tiến bộ.


 vipvandan.vn  :

Chương 26: Giáp lá cà

Trên vùng hoang mạc, một đoàn kỵ mã đang từ phía Đông Nam phi tới, ước chừng có khoảng bảy, tám kỵ sĩ, cuốn theo phía sau một đám bụi mù. Nhưng nhìn lại, chỉ có ba con ngựa là có người ngồi, những con còn lại chỉ là ngựa dự phòng.

Bọn họ dàn thành hình mũi tên, dẫn đầu là một con ngựa.

Khi đoàn kỵ mã kia từ xa xuất hiện, đám địa tinh kia đã đứng hết cả lên, lo lắng, miệng la ó "Âu khắc, âu khắc..." ỏm tỏi. Vương phi tiên sinh liền thưởng ngay cho bọn chúng mấy sống đao. Nhưng chính nó cũng rất sợ hãi, bất an nhìn Hạ Á.

Hạ Á nới lỏng dây lưng, đẩy Kẻ đáng thương vào sau một tảng đá lớn, trầm giọng nói: “Ta mà không gọi, ngươi không được ló mặt ra!”

Quay đầu lại, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm Vương phi tiên sinh: “Ngươi cũng vậy!”

“Nhưng mà…” Kẻ đáng thương rõ ràng vô cùng lo lắng: “Những người đó sẽ giết ngươi!”

“Chưa chắc.” Hạ Á chớp mắt: “Có khi chỉ là một đội thám hiểm đi qua đây thôi.”

“Nhưng…” Kẻ đáng thương cắn chặt răng: “Bọn họ nhất định là đám người đã tiêu diệt bộ lạc địa tinh kia, ngươi biết rõ việc đó mà.”

“Cứ tin ta, chưa chắc đã không có đường sống đâu!” Hạ Á nheo mắt lại, trong ánh mắt loé lên một tia hung quang giống như là dã thú vậy.

Gã địa tinh bị bắt làm con mồi phía trước kia vẫn tiếp tục giãy dụa. Nó đã hết cả hơi, sợ đến xanh máu mặt, gần như muốn ngất đi. Nhưng khi nghe thấy tiếng vó ngựa truyền đến, gã địa tinh lập tức tỉnh lại, hét lên chói tai, xin tha mạng.

Mục tiêu của đoàn kỵ mã kia hết sức rõ ràng, hiển nhiên là đang chạy thẳng đến nơi này.

Đội kỵ mã kia nhanh chóng vượt qua gần trăm thước, nhưng cũng không dừng lại, cũng không vội đến gần, mà chỉ đột nhiên quay đầu ngựa lại, giảm bớt tốc độ, chia làm hai cánh chầm chậm tiến lên. Rất hiển nhiên, bọn họ đều đầy kinh nghiệm và cảnh giác. Bọn họ cũng không vội xuống ngựa, chỉ chạy vòng xung quanh mà thôi. Bọn hắn vừa giữ vững tốc độ, vừa giữ cự ly với mục tiêu để quan sát rõ tình huống trước mắt.

Kỹ thuật điều khiển ngựa của mấy kỵ sĩ này hết sức thành thạo, nhẹ nhàng cho ngựa chạy quanh con địa tinh đáng thương kia nửa vòng, bọn họ mới giảm tốc độ, dừng lại ở xa xa.

Tên kỵ sĩ đi đầu cưỡi một con hắc mã cao lớn, hùng tráng, cho dù là trong Dã Hỏa Trấn cũng hiếm khi nhìn thấy những con tuấn mã thượng phẩm như vậy. Các trang bị mang theo trên ngựa cũng thường gặp như túi vật dụng, túi nước, còn có một bộ cung tên nữa.

Trên mấy con ngựa dự phòng phía sau còn mang theo mấy bao nặng cùng một số trang bị để sống dã ngoại nữa. Hiển nhiên là bọn họ đã có chuẩn bị tốt mà đến.

Kỵ sĩ đi đầu có mái tóc quăn được cắt ngắn. Đường nét gương mặt đúng là hình mẫu của người Bái Chiêm Đình. Thân hình cao lớn, ngồi thẳng tắp trên lưng ngựa, trong tay cầm một thanh đao dài. Ánh mắt sắc như dao. Hắn hung hãn nhìn con địa tinh chằm chặp.

Trên người hắn mặc một bộ giáp da cao cấp cho kỵ sĩ, loại trang bị cho khinh kỵ binh. Sau lưng đeo một cánh cung quân dụng, hai túi tên đuôi nhạn đeo hai bên hông ngựa. Cánh tay hắn để trần, đầy cơ bắp, da ngăm đen, thô ráp. Ngón tay thô to, toàn thân tràn ngập khí chất sắc bén.

“Một địa tinh sao? Hừ…” tên kỵ sĩ nhếch miệng cười.

“Đội trưởng, ta nghe thấy phía sau tảng đá kia có gì đó, ha ha!” Tên kỵ sĩ đi sau cười lớn, thanh âm của hắn đầy sự thô bỉ. Một tên kỵ sĩ khác đã lấy cung ra, rút một mũi tên cầm lên trên tay, phòng bị.

Gã kỵ sĩ đi đầu cười nhạt, thúc nhẹ vào bụng ngựa, chậm rãi tiến về phía trước, đến gần hơn, ánh mắt của hắn không nhìn tên địa tinh đã sợ hãi đến mức choáng váng, mà nhìn chằm chằm vào khối đá mà bọn Hạ Á đang ẩn nấp, siết chặt tay đao: “Ra đi!”

Hạ Á từ phía sau tảng đá bước ra, đi nhanh tới, khi cách khoảng năm mươi bước thì ngừng lại. Lúc này, tên địa tinh làm con mồi đứng ngay chính giữa hai người.

“Nhà thám hiểm? Hay là đạo tặc?” Kỵ sĩ nhìn Hạ Á, bất ngờ trước dáng vóc cao lớn của hắn, hơn nữa càng bất ngờ trước cái thuẫn lớn cùng với thanh chiến phủ trong tay Hạ Á. Trong mắt hắn, hai món vũ khí này dù tốt, nhưng chỉ để loè người mà không thực dụng. Những chiến sĩ có kinh nghiệm, chắc chắn là sẽ không sử dụng những thứ vũ khí khoa trương như thế này, cho dù là những chiến sĩ đi lên nhờ sức mạnh đi nữa, cũng hiếm người chọn sử dụng những loại vũ khí lớn đến như thế. Vũ khí càng lớn, càng nặng tuy rằng có thể làm tăng lực sát thương, nhưng lại kém linh hoạt khi sử dụng, hơn nữa vũ khí quá nặng nề, sẽ bất lợi khi trận chiến kéo dài.

Chỉ có những tên ngu xuẩn thích khoe mẽ mới chọn loại vũ khí nặng này.

“Ta là một thợ săn ma thú.” Hạ Á lớn tiếng trả lời, hắn phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào vũ khí của mình, liền hơi nâng tấm thuẫn lên cao.

“Thợ săn ma thú?” Tên kỵ sĩ bật cười, bất quá vẻ tươi cười của hắn vẫn tràn ngập sát khí: “Một tên thợ săn ma thú đi vào vùng dất đỏ hoang vu này làm gì? Nơi này chỉ có địa tinh và Thực thi quái thôi.”

“Đó là chuyện của ta.” - Hạ Á cương quyết đáp lời vì nếu tỏ ra mềm yếu chỉ càng làm cho địch nhân cho rằng dễ bắt nạt - “Các ngươi là ai?”

Tên kỵ sĩ cũng không trả lời, thu hồi ánh mắt, liếc qua gã địa tinh, hắn đã nhìn ra dụng ý của Hạ Á: “À, ngươi muốn dùng nó làm con mồi? Đáng tiếc, máu của địa tinh rất thối, chỉ sợ rất khó có thể hấp dẫn con mồi được. Hơn nữa, các vết thương quá nhỏ, không đủ máu.”

Hắn nhe răng cười: “Để ta giúp ngươi một chút,…”

Nói xong, hắn rút ra từ trên yên ngựa một thanh mâu ngắn. Có mâu trong tay, toàn thân gã kỵ sĩ lập tức phát ra một cỗ sát khí sắc bén, loại sát khí này không biết đã trải qua tôi luyện trong bao nhiêu xương máu để trở thành bản năng. Hắn ở trên yên ngựa vặn người thành một tư thế cực chuẩn, cực đẹp, cực nhanh, phóng thanh mâu ra.

Thanh mâu này hóa thành một đạo bạch quang, xé gió, bay thẳng về phía gã địa tinh.

Hạ Á vừa nhìn thấy động tác của đối phương, mắt trợn lên, lao lên một bước, vung cánh tay trái lên, phóng cái thuẫn qua…

Ầm!!!

Mũi của thanh mâu đập lên tấm thuẫn, xẹt lửa tung toé, cho dù là ban ngày nhưng các tia lửa cũng thấy hết sức rõ ràng.

Gã địa tinh, khi nhìn thấy một đạo bạch quang bắn về phía mình, đã sợ đến vỡ mật, đến khi nghe thấy một tiếng vang thật lớn, nhìn thấy Hạ Á đã phóng tấm thuẫn chặn được mũi mâu, nhất thời hét rầm lên.

“Ý?” Ánh mắt gã kỵ sĩ kia chợt loé lên một tia kinh ngạc, người kia có thể phóng thuẫn ra chặn mũi mâu của mình sao?

Hạ Á đã phóng tới trước mặt gã địa tinh, một mặt cảnh giác nhìn chằm chằm vào tên kỵ sĩ, một mặt nhanh tay nhấc tấm thuẫn lớn lên.

Chỗ bị tấm thuẫn bị mũi mâu đâm vào đã để lại một vệt lõm nhỏ màu bạc. Điều này làm cho Hạ Á đau lòng - đây là thứ vũ khí tốt nhất mà hắn dùng qua!

“Thợ săn ma thú, thân thủ ngươi không tệ đó.” Gã kỵ sĩ âm trầm nói, nắm chặt đao trong tay: “Thế nhưng ngươi lại từ chối hảo ý của ta.”

“Dù chỉ là một gã địa tinh, nhưng cũng là tác tác của ta.” Hạ Á ngẩng đầu: “Nếu không bảo vệ được chiến lợi phẩm của mình, thì cũng không thể lăn lộn trên Dã Hỏa Nguyên.”

“Ta hỏi ngươi một việc” Gã kỵ sĩ quay ngựa một vòng: “Ngươi đang đi về phía Nam hả? Trên đường đi có gặp người nào nữa không?”

Hạ Á lắc đầu: “Chỉ có các ngươi thôi.”

“Hừ.” Gã kỵ sĩ cười lạnh một tiếng: “Thật không?”

Hạ Á không nói lời nào, lạnh lùng nhìn đối phương.

“Được.” Gã kỵ sĩ làu bàu, đột nhiên ánh mắt hắn hiện lên một tia máu: “Giết hắn!”

Hắn vừa nói xong, phía sau đã có một tên kỵ sĩ giục ngựa chạy lên! Ngựa vừa bước được hai bước, tên kỵ sĩ liền vung đao lên. Vó ngựa phóng lên, lập tức hắn cúi người xuống, nhân mã hợp nhất, thanh đao trong tay phóng ra, trên lưỡi đao còn loang lỗ vết máu lưu lại. Dưới ánh mặt trời, toát ra một luồng khí lạnh người.

Hô một tiếng, người tới, ngựa tới, đao cũng tới!!!

Gã kỵ sĩ vọt tới trước mặt Hạ Á, vung đao lên chém xuống!

Kẻ đáng thương trốn ở phía sau tảng đá đã sợ đến mức nhũn cả hai chân!

Ngay khi đối phương xông tới, đôi mắt Hạ Á cũng đã híp lại thành hai cái khe nhỏ, trong mắt chớp động hàn quang, hắn không tiến lên mà lui về một bước, vẫn giữ người đối mặt với tuấn mã, nhưng hơi nghiêng người xuống, hạ thấp trọng tâm…

Ầm!!!

Vang lên tiếng va chạm nặng nề, người ngựa giao nhau, đã thấy Hạ Á phải đón nhận lưỡi đao lạnh lẽo của đối phương đang tức giận chém tới, đột nhiên trong nháy mắt, hắn đã giơ tấm thuẫn lên che trước người mình.

Bản thân thân thể gã kỵ sĩ đã cường hãn, lại thêm lực chạy của con ngựa, nhân mã hợp nhất tạo nên sức mạnh vô cùng. Liền thấy tấm thuẫn trong tay Hạ Á bị hất bay, nứt thành hai mảnh giữa không trung!

Thân mình Hạ Á chấn động kịch liệt, bị một con tuấn mã như vậy đụng phải, hắn cũng có chút chịu không nổi, chỉ thấy ngực cứng lại, không thở nổi, cánh tay giơ tấm thuẫn đau nhức, toàn thân chấn động, hoa cả mắt.

Nhưng hắn vẫn giữ được động tác cũ.

Hắn kiệt lực xoay người, con ngựa lướt nhanh qua lưng hắn. Hắn thậm chí còn cảm giác được cẳng chân cùng với yên ngựa của gã kỵ sĩ vụt qua lưng hắn nữa. Sau đó Hạ Á bỗng nhiên hét lớn một tiếng, toàn thân đánh mạnh tới.

Một tiếng hí dài vang lên, lập tức gã kỵ sĩ thấy con ngựa mình hơi lảo đảo, rồi đổ ầm xuống.

Lực va chạm của Hạ Á, có thể đánh ngã cả tuấn mã đang phi nước đại khiến chính hắn cũng chịu không nổi. Khí lực toàn thân rã rời, nhất thời hụt cả hơi. Nhưng lúc này hắn cũng không thể lơi là, xoay người nhảy lên, vung búa lao tới.

Gã kỵ sĩ ngã ngựa, vừa xoay người đứng lên, đã thấy trên đỉnh đầu một vồng sáng loá - búa của Hạ Á đang chém xuống!

Gã kỵ sĩ vội vàng giơ thanh đao lên, "Choang!" một tiếng, đỡ được lưỡi búa. Nhưng là lực chém xuống quá mạnh, khiến hai chân gã nhũn ra, hắn rốt cuộc cũng không đứng lên được nữa, một chân quỵ xuống đất, chỉ có thể vội vàng né sang bên.

Hạ Á được thời đuổi theo chém liền hai búa.

Hai tiếng "Choang! choang!" vang lên, rốt cuộc thanh đao trong tay gã kỵ sĩ cũng đã gãy đôi, bàn tay toé máu, chỉ trơ mắt nhìn Hạ Á.

Hạ Á đang nâng búa lên, chuẩn bị bổ xuống hắn, bỗng phía sau có tiếng vó ngựa truyền đến, hắn lập tức quay lại, liền thấy một bóng đen vọt đến trước mặt.

Tên kỵ sĩ thủ lĩnh, tay giữ đao, mặt mày dữ tợn, đã phóng đến trước mặt Hạ Á vung đao chém tới.

Hạ Á dùng hết sức giơ búa lên đỡ, 'Oanh!' một tiếng, toàn thân hắn như bị điện giật. Lưỡi đao của đối phương bổ lên búa làm bằng thép tốt, trong nháy mắt, thanh đao chấn động, đột nhiên trên lưỡi đao xuất hiện một vết nứt màu xám.

Vết nứt trên lưỡi đao kia, hiển nhiên là do chém vào lưỡi búa làm bằng tinh thiết gây ra.

Thân thể Hạ Á bị cỗ lực lượng cường đại này hất văng ra đất đến mấy thước. Miệng hắn đầy bụi, toàn thân đau nhức, lúc đứng lên, phải phun phì phì mấy ngụm nuớc bọt trộn lẫn với máu và bụi. Hắn cảm thấy trên tay nhẹ hẫng, liếc mắt nhìn lại, đã thấy cây chiến phủ bằng thép tốt trên tay mình đã bị chém mất một nửa!!!

Gã kỵ sĩ thủ lĩnh ghìm ngựa lại, vẻ mặt không vui, nhìn xuống thanh đao trên tay mình, hắn bất ngờ thấy lưỡi thanh đao đã vỡ một miếng rộng đến nửa bàn tay. Điều này làm cho hắn sửng sốt, hắn biết rõ thực lực của mình. Hắn vừa rồi đã sử dụng đến đấu khí, vốn đã nghĩ rằng chỉ cần một đao này đã có thể đem tên kia bổ đôi ra, thế nhưng không ngờ đã bị đối phương đón đỡ được - chưa kể khi nãy còn mượn thêm sức ngựa nữa.

“Thợ săn ma thú, bản lĩnh ngươi không tệ!” Gã kỵ sĩ thủ lĩnh đem thanh đao gác lên yên ngựa, lạnh lùng nhìn thoáng qua gã kỵ sĩ dưới đất: “Đứng dậy, đồ rác rưởi! Ngươi làm mất mặt chúng ta rồi!”


Sửa bởi thuyhiubi : 01-23-2010 lúc 10:47 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to thuyhiubi For This Useful Post:
  #3  
Cũ 01-20-2010, 11:01 PM
thuyhiubi thuyhiubi đang online
VIP
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Bài gửi: 270
Mặc định Liệp Quốc - Khiêu Vũ. Mới nhất: Chương 27

LIỆP QUỐC
Tác giả: Khiêu Vũ

Chương 27: Cây cời lò của Hạ Á
Diễn dịch: thuyhiubi
 vipvandan.vn  :

Chương 27: Cây cời lò của Hạ Á

Gã kỵ sĩ thủ lĩnh chửi mắng đồng bọn của mình như tát nước, gã kia tức thì đỏ cả mặt lên, nhưng hình như rất sợ tên thủ lĩnh, không dám cãi đến nửa câu, quỳ trên mặt đất, cắn răng cố đứng dậy hai lần nhưng lại lảo đảo quỵ xuống.

Tên thủ lĩnh thấy vậy, tỏ vẻ khó chịu, giục ngựa tiến lên vài bước, sầm mặt xuống, định nói gì... nhưng khi xem xét cẩn thận chỉ thở dài, lừ mắt nói: "Thôi! Hoá ra ngươi bị thương rồi. Hãy tự đứng lên đi."

Thì ra tên kia đã bị thương từ lúc bị Hạ Á đánh cho ngã ngựa. Sức ngựa lao tới như vậy rất mạnh, chỉ có tên quái vật Hạ Á, lớn lên trong núi, mới dám khinh suất như thế. Khi hắn dùng thân đẩy ngã ngựa, tên kỵ sĩ này, dù kỵ thuật tinh thâm, cũng phải té xuống, nhưng một chân lại vướng vào bàn đạp, trong lúc gấp gáp rút chân ra, đã bị đè gẫy.

Hạ Á hết sức chém hắn mấy búa mà hắn cũng không đứng dậy, thì ra là chân đã bị thương. Hơn nữa, khi ngã ngựa bên vai chạm đất đã da tróc thịt bong, may mà hắn mặc giáp da mềm nên chỉ bị thương nhẹ chứ nếu mặc giáp sắt thì xương đầu vai chắc đã gãy luôn rồi.

Kỵ sĩ thủ lĩnh nhìn đồng bọn bị thương, liền bỏ qua việc Hạ Á đã đỡ được lưỡi đao của hắn một cách thê thảm ra sao. Bọn họ, dù sao cũng là thân phận chiến sĩ cực kỳ xuất sắc, thế mà bị đánh bại bởi một tên thợ săn ma thú quê mùa, nói ra thật là nhục nhã.

Kỵ sĩ thủ lĩnh ngẩng đầu nhìn Hạ Á: "Có thể tiếp một đao của ta, khí lực ngươi thật không nhỏ!" Hắn tự xét thân phận, một thanh niên mà làm mẻ cả đao của mình, thật là mất mặt, liền gác đao lên yên ngựa, nhìn Hạ Á: thân thể cường tráng, phong thái hùng dũng lộ ra trên vầng trán, sát khí trong lòng hắn bỗng giảm đi mấy phần, lại tự nhủ thanh niên anh dũng này nếu như theo ta tập luyện cho tốt thì chỉ không đến ba năm sẽ trở thành tiên phong đắc lực.

Có điều ý nghĩ này vừa chớm đã tan. Hắn nhận nhiệm vụ lần này là gặp ai giết nấy, không để sót ai. Trước đây gặp một bộ lạc địa tinh hắn cũng đã giết hết huống hồ chỉ một thanh niên quê mùa!

Sát khí trên mặt hắn vừa dịu xuống đã lại bùng lên, mắt lộ hung quang. "Đáng tiếc! Phải trách ngươi vắn số rồi!"

Hạ Á cầm trong tay nửa cây búa, lòng đau như cắt. Hắn xuất thân nghèo hèn, luyện búa mười năm cũng chưa từng được dùng đến vũ khí cỡ này, từ khi có được cây chiến phủ này, hắn vui sướng xiết bao, giữ chặt nó bên mình không rời, ngay cả lúc ngủ. Bây giờ bỗng nhiên bị chém đứt, khác nào cho một kẻ ăn mày được sống xa hoa chỉ mới chưa được ba ngày rồi lại phá sản, trong lòng hắn vô cùng giận dữ.

Kỵ sĩ thủ lĩnh kia nói hai câu nghe như khen ngợi hắn nhưng vào tai Hạ Á khác nào như tát hắn hai cái và nói: "Da mặt ngươi cũng dầy đó!"

Nhục nhã đến thế làm sao hắn chịu được?

Tính tình hắn, nửa là chất phác, hào sảng của người miền núi, nửa là liều lĩnh, hung hãn, giả dối của kẻ lăn lội nơi Dã Hoả Nguyên cùng Dã Hoả Trấn, chúng hoà lẫn vào nhau, tạo nên tính cách của Hạ Á bây giờ, nhìn có vẻ thành thật nhưng bên trong lại giảo hoạt, khi bị kích thích lại phát ra thói côn đồ.

Kỵ sĩ thủ lĩnh đã lấy từ bên yên ra một loại vũ khí khác, là một cây lang nha bổng ngắn, hình dáng như một cây gậy gỗ, một đầu lớn, một đầu nhỏ, trên đầu lớn được bọc sắt và đóng chi chít những cây đinh sắc nhọn. Đây là vũ khí tác chiến tiện lợi nhất cho kỵ binh hiện thời, rất thích hợp cho các kỵ sĩ có sức mạnh cường đại.

Kỵ sĩ thủ lĩnh giục ngựa quay vài vòng rồi hô lên một tiếng, lần thứ hai vọt tới, lần này hắn nằm phục trên yên ngựa, giơ cao lang nha bổng, lao tới đập vào đầu Hạ Á. Lang nha bổng nếu đập trúng đầu, Hạ Á dù có đội mũ sắt, sọ hắn cũng phải vỡ tan.

Hạ Á thấy đối phương vọt tới, con ngươi hắn chợt co rút lại, nhưng bỗng nhiên xoay người thật nhanh, lui liên tục về phía sau ba bốn bước, hơi thở dồn dập, mắt thấy đối phương phóng ngựa tới trước mặt, lang nha bổng đập xuống, nhưng Hạ Á thình lình chuyển người, nhảy!

Động tác nhảy của hắn nhanh nhẹn như thỏ, uyển chuyển như cá, giữa không trung làm một động tác khom lưng tuyệt đẹp.

Chỉ nghe hắn hô lên một tiếng, lang nha bổng sượt qua mặt hắn đánh vù, để lại ba vệt máu. Hạ Á người đang ở trên không, nhanh như chớp rút cây cời lò ra, đâm tới một nhát!

Sau tiếng hô, Hạ Á tuy rằng tránh được cây lang nha bổng nhưng cũng bị con ngựa va phải, bất quá cây cời lò cũng thọc luôn vào cổ ngựa.

Con ngựa rên lên một tiếng "Phù!", đồng thời Hạ Á cũng bị hất văng đi lần nữa, nhưng lần này hắn đã kịp chuẩn bị nên khi rơi xuống, hai chân hắn tiếp đất, loạng choạng lui mấy bước mới đứng lại được, cây cời lò trong tay rạch trên mặt đất một vệt sâu, thổ ra một tí máu, tay kia chặn lên chỗ bị va chạm trước ngực, ra sức thở dốc.

Con ngựa của tên kỵ sĩ cầm đầu đã bị đâm thủng cổ, chỉ chạy thêm mấy bước liền hộc lên rồi ngã xuống, may là kỵ sĩ này kỵ thuật hoàn mỹ, vội vàng dậm mạnh hai chân, võ công hắn cực cao nên chấn vỡ luôn bàn đạp, nhảy được ra ngoài không bị ngựa đè có điều tư thế té xuống quá xấu, phải lăn một vòng trên đất rồi mới đứng lên.

Hắn vừa đứng vững, Hạ Á đã đánh tới, cây cời lò như một con rắn độc chọc vào cổ hắn. Nhưng tên kỵ sĩ này thân kinh bách chiến, không hề hoảng sợ, nhanh chóng rút từ bên hông ra một thanh đoản kiếm cản lại.

Thanh đoản kiếm này rất sắc bén, phát ra ánh sáng lấp lánh, trên thân kiếm còn toát ra một cỗ đấu khí màu xám. Đoản kiếm và cây cời lò chạm nhau đánh "Chát!" rồi nghe một tiếng "Đinh!"

Hạ Á chợt thấy tay rung mạnh rồi thấy một đoạn kim loại bắn vọt lên không, sau đó rơi xuống đất đến "Đinh!" một tiếng. Vẻ mặt kỵ sĩ đang bình tĩnh chợt biến sắc! Một vệt đen lướt qua cổ hắn, máu vọt ra.

Thấy đau, hắn hết sức bình sinh nhanh chóng né sang bên, toàn thân căng thẳng, khi chạm đất, cổ hắn đau đến tối cả mắt, may là đưa tay sờ thử mới phát hiện vết thương cũng không sâu lắm. Nhưng trong tay hắn...

Thanh đoản kiếm sắc bén đã chỉ còn có một nửa, nửa kia nằm trên mặt đất, còn thằng nhóc trước mặt, cây cời lò trong tay vẫn còn nguyên, chẳng hề hấn gì!

Kỵ sĩ thủ lĩnh đứng ngây ra!

Hạ Á cũng ngây ra!

Hắn trong chiêu này đã bị đối phương dùng đấu khí lấy cứng chọi cứng, cánh tay tê rần, cầm cây cời lò không vững, phải nhanh chóng chuyển cây cời lò sang tay trái, nhưng lại không ngờ cây cời lò cũ rỉ trong tay mình lại đánh gãy đoản kiếm sắc bén của kẻ địch

"Chết tiệt!" Kỵ sĩ thủ lĩnh lúc này mới thực sự nổi giận! Lúc đầu hắn còn có ý liên tài nhưng với thân phận của hắn, bỗng nhiên liên tiếp ba lần chịu thiệt với một thằng nhóc quê mùa, lại phải chịu một vết thương trên cổ. Nếu hắn không phản ứng kịp, chỉ sợ đã mất mạng ở đây rồi!

"Tiếp kiếm đi, thằng nhãi!"

Gã kỵ sĩ bị một bài học đau không chịu nổi, vừa xấu hổ, vừa tức giận, hét lên một tiếng dùng bội kiếm phóng sang. Hắn gầm gừ lao tới như hổ. Hạ Á còn chưa tỉnh hẳn, chỗ bị ngựa tông còn đau cả nửa người, cho dù thân thể hắn vững mạnh như quái thú cũng chịu không nổi.

Đến khi kỵ sĩ thủ lĩnh lại bắt đầu công tới, kiếm chém xuống, một vệt xám kèm theo tiếng gió của đấu khí đã tới trước mặt, Hạ Á mới hồi phục tinh thần, giơ cây cời lò lên cản lại.

Đinh!

Kỵ sĩ thủ lĩnh ra tay tàn nhẫn, thấy kiếm bị cản lại cũng không tức giận, dáng vẻ nghiêm cẩn, thanh kiếm trong tay hắn hoá thành mấy vệt xám, liên tục đâm, chém, phạt ngang, phạt dọc, tung hoành như gió táp mưa sa.

Dưới những đường kiếm ác độc, Hạ Á nhất thời ngây ra như một khúc gỗ, võ nghệ của hắn thực ra còn là tay mơ, đối phương ra tay với cả một bài kiếm hoàn chỉnh thế này, e rằng hắn sẽ thành bia thịt.

Thế nhưng chuyện kỳ diệu đã xảy ra!

Đinh! Leng keng! Leng keng!

Tên thủ lĩnh như phát điên, liên tục công kích dữ dội. Hạ Á ban đầu còn luống cuống, suýt không đỡ được mấy kiếm, người suýt thủng mấy lỗ nhưng sau ba bốn chiêu, Hạ Á, sắc mặt cổ quái vẫn đứng vững. Kẻ địch sắc mặt hung dữ sử ra cả bộ kiếm kỹ nhưng
Hạ Á chỉ tùy ý vung cây cời lò trong tay như một thằng ngốc, thong thả chận lại tất cả các công kích hiểm ác của đối phương, hết lần này qua lần khác.

Mặc cho kỵ sĩ này điên cuồng tấn công, kiếm khí như mưa, nhưng thủy chung không vượt qua nổi cây cời lò của Hạ Á!

Hạ Á cũng lấy làm lạ, ánh mắt bắt đầu xoay chuyển.

Người này... Người này... muốn giỡn với ta hay sao vậy? Võ công hắn sao tệ vậy?

Ủa? Hắn đâm như vậy giống hệt lão già dịch dạy ta chọc than nắm?!
A! Hắn chém như thế giống lão già dịch dạy ta bửa củi?!
Ý? Còn kiểu hớt này là kiểu lão già dịch thái thịt thăn!
Hừ! Kiểu múa may này là để cạo lông dê mà...

Hạ Á chán quá!

Hắn phát hiện kẻ địch bất kể ra chiêu thế nào cũng toàn là những động tác hắn đã tập qua hàng trăm ngàn lần rồi như chọc than, chẻ củi, thái thịt, cạo lông... Những thứ này dù có ngủ mơ hắn cũng tiện tay làm được! Tên kia tấn công bằng chiêu nào, Hạ Á lại gần như cũng dùng chiêu đó phá đi, thậm chí còn không phản ứng nhanh như đối phương, hắn chỉ liếc một cái đã thấy rõ đường kiếm của đối phương rồi tùy tiện đưa cây cời lò ra là dễ dàng chặn đứng đường kiếm sắc bén của y!

Mà tên kỵ sĩ thủ lĩnh kia cũng chán nãn không kém...

Kiếm chiêu ngang dọc, đấu khí tột cùng, kỵ sĩ thủ lĩnh đã phát huy hết thực lực rồi, hắn càng đánh càng sợ!

Hắn vừa xấu hổ, vừa tức giận, bản thân đã dùng đến bộ kiếm kỹ lợi hại nhất, ác độc nhất, chỉ hận không thể chọc mấy chục lỗ trên người thằng nhóc này! Bộ kiếm kỹ này hắn học được từ một bậc cao thủ trong quân đội từ thời trẻ, nhiều năm qua, dựa vào nó hắn đã kinh qua vô số trận chiến sinh tử, vô số cường địch lợi hại đã chết dưới kiếm của hắn.

Thế nhưng đối mặt với thằng nhóc này, quả thực... quả thực... Quả thực kỳ lạ!

Vô luận mình ra chiêu sắc bén thế nào, đối phương cứ tùy tiện đỡ là được, hơn nữa càng đánh thằng nhóc này càng thoải mái, nhiều khi kiếm mình còn chưa đâm tới, đã thấy cây cời lò kia như chờ sẵn để đỡ!

Cuối cùng kỵ sĩ thủ lĩnh không dằn được nỗi sợ trong lòng, hét to một tiếng, chẳng còn chiêu thức gì nữa, lấy hết sức bình sinh vung kiếm bổ xuống.

Choang!

Kiếm gác lên cây cời lò, hai người đều run cả lên, đứng im tại chỗ.

Lúc này cả hai đều thở hồng hộc, chỉ là mặt Hạ Á thì đỏ bừng còn sắc mặt của kỵ sĩ thủ lĩnh lại tái nhợt, vũ khí gác lên nhau, sau cùng một âm thanh thanh thúy vang lên, thanh kiếm tốt nhất trong tay kỵ sĩ gãy thành mười bảy mảnh còn cây cời lò trong tay Hạ Á vẫn còn nguyên, đen thui, chẳng sứt mẻ gì!

Hai người trừng mắt nhìn nhau một thoáng, Hạ Á không nhịn được, chớp mắt mấy cái, hạ giọng hỏi:

"Này ông anh, ở nhà ngươi cũng phải chọc than, thái thịt suốt ngày hay sao mà động tác thuần thục dữ vậy?"

Kỵ sĩ thủ lĩnh nghe vậy, nhất thời biến sắc, trong ngực khí huyết công tâm, loạng choạng lui lại mấy bước, rồi đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Đối thủ thổ huyết, nhưng Hạ Á đầu óc vẫn mờ mịt, thấy vũ khí đối phương đã bị hủy, hắn không do dự thọc luôn thanh cời lò tới!

Không ngờ đối thủ như ngây ngốc, chỉ im lặng, cứ nhìn chằm chằm vào Hạ Á, quên cả tránh né.

Mắt thấy cây cời lò sẽ đâm vào người hắn thì bỗng nghe tiếng dây cung bật.

Veo!

Sau tiếng xé gió, Hạ Á "Hừ!" một tiếng phi thân né tránh nhưng đã muộn, một vệt đen lao thẳng đến trên người hắn! Một mũi tên đã cắm vào bả vai hắn, lông đuôi tên vẫn còn rung nhẹ.

Từ xa, kỵ sĩ thứ ba, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cung trong tay đã kéo căng, mũi tên thứ hai đã hướng ngay vào Hạ Á.

"Bỏ vũ khí xuống! Thằng nhóc, lui lại, chậm chậm thôi!"

Hạ Á cắn răng lại, tay cầm đuôi tên, cau mày, vẻ hung hãn đang muốn tiến lên thì đã nghe "Veo!" một tiếng, một mũi tên nữa cắm ngay trước mũi chân hắn chưa đến ba li.

"Ta chỉ nói một lần thôi! Lui lại!" Từ xa, người kỵ sĩ thứ ba, với đôi mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Hạ Á.

Rồi đàng sau, từ bên kia sông, ở phía tây, có tiếng vó ngựa vọng lại!


Sửa bởi thuyhiubi : 01-23-2010 lúc 12:52 PM Lý do: Sửa lỗi chính tả
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to thuyhiubi For This Useful Post:
  #4  
Cũ 01-21-2010, 07:43 PM
thuyhiubi thuyhiubi đang online
VIP
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Bài gửi: 270
Mặc định Liệp Quốc - Khiêu Vũ. Mới nhất: Chương 28

Liệp Quốc
Tác giả: Khiêu Vũ

Chương 28: Hảo Tâm
Diễn dịch: thuyhiubi

 vipvandan.vn  :

Chương 28: Hảo tâm

Mũi tên thép nhắm thắng vào Hạ Á, không hề nhúc nhích, hiển nhiên tên kỵ sĩ này dùng cung cực giỏi, mắt nhìn Hạ Á chằm chằm, ánh mắt vững vàng, bị hắn nhìn như vậy, cho dù từ xa, nhưng Hạ Á cũng phải dựng tóc gáy.

Chỉ là với tính cách của hắn, bị ép hết lần này đến lần khác, tức chịu không được!

Hạ Á là ai chứ? Lớn lên trong miền núi, lăn lộn trong Dã Hoả Trấn, thích mềm không thích cứng, nói chuyện nhẹ nhàng thì sao cũng được nhưng bức bách hắn lại càng khiến hắn thêm ngang ngạnh.

Tóm lại là hắn đã quyết chơi tới cùng, dù có mất mạng thì bọn kia cũng phải đổ máu đầy mình!

Trước mũi tên lạnh lẽo, Há Á đổi sắc mặt, tức thời cụp mắt xuống.

Bên kia sông, tiếng vó ngựa ngày càng gần, Hạ Á quét mắt qua, thấy xa xa bụi bốc mù trời, số lượng chắc phải đến cả chục thớt ngựa. Lúc này đối thủ trước mặt chỉ có ba tên, hắn mới hạ được hai mà đã vất vả, thậm chí suýt mất mạng, nếu lại có thêm bảy, tám tên nữa thì…

Sau khi nhẩm tính nhanh xem bọn sắp đến còn cách bao xa, Hạ Á liền quyết tâm.

Hắn nhìn chằm chặp tên kỵ sĩ đang giương cung, tên kỵ sĩ kia, tay cung vững vàng nhưng thấy ánh mắt Hạ Á biến đổi liền thấy bất an, lập tức buông tên không chút do dự.

“Oong!”
Mũi tên bắn thẳng đến yết hầu Hạ Á. Hạ Á toàn thân căng thẳng, bỗng nhiên hít vào một hơi, ngã người sang bên, thân còn lơ lửng, cây cời lò đã phóng tới gã kỵ sĩ ngoài xa.

“Phụp!”
Tên kỵ sĩ, trên ngực đột nhiên tóe máu, cây cời lò đã đâm trúng ngực, lực ném quá mạnh hất luôn người hắn khỏi lưng ngựa, rơi xuống đất, cả người bị cây cời lò cắm chặt trên mặt đất.

Hạ Á thấy cổ mình mát lạnh. Hắn đã kiệt lực né tránh nhưng không ngờ tài bắn cung của kỵ sĩ kia cao minh như vậy, gã đã tính trước được hướng né tránh của hắn. Mũi tên như một con rắn độc cắm thẳng vào giữa cổ…

Trong tích tắc, Hạ Á thấy mình chết chắc rồi, hắn đã thấy rõ có va chạm nơi cổ. Ý niệm cuối cùng của hắn là:
“Mẹ nó. Chết rồi sao? Ta còn là xử nam mà!”

“Poóc!”
Hạ Á ngã trên mặt đất đến thất điên bát đảo nhưng sờ vào cổ không thấy chút máu nào, lại thấy rớt trên đất một mũi tên, không khỏi ngẩn ngơ một đỗi rồi thò tay lên cổ, lấy ra một viên đá sáng bóng. Đây chính là di sản duy nhất của lão già dịch để lại cho Hạ Á, hắn cũng chẳng biết đây là cái quái gì, vẫn cứ luôn đeo trên cổ, không ngờ nó lại cứu mạng cho hắn, mũi tên đã bắn trúng viên đá này văng ra.

Vậy là tên kỵ sĩ kia bắn không tệ chút nào, quá chính xác là khác! Hắn mà bắn chệch chỉ một chút thôi thì Hạ Á giờ đã gặp được lão già dịch rồi!

Tên kỵ sĩ bị ghim trên đất kia, giãy mấy cái rồi tắt thở, hắn chết không nhắm mắt vì không ngờ mình lại thua chỉ vì bắn quá giỏi!

Hạ Á thoát chết, lại tỉnh táo trở lại, hắn nhảy dựng lên, xì một tiếng khinh miệt rồi chạy tới, đá một cú vào tên kỵ sĩ thủ lĩnh đang ngây ngốc thảm hại rồi tiến đến xác của gã kỵ sĩ kia, rút cây cời lò ra.

Hắn dù ngốc đến mấy cũng nhận ra được cây cời lò này có điểm đặc biệt!

Lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập xa xa, trong lòng Hạ Á lại nghe như tiếng trống đòi mạng. Hắn không dám dây dưa, quay lại phía sau tảng đá, một tay kéo Kẻ đáng thương còn đang ngẩn ngơ đứng dậy.

Kẻ đáng thương trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm Hạ Á: “Ngươi, ngươi đánh bại Hi Mỗ…..”

“Hi cái con mẹ ngươi!” Hạ Á chẳng để ý gì, tát nhẹ lên mặt Kẻ đáng thương: “Biết cưỡi ngựa không?”

Kẻ đáng thương lập tức tỉnh táo lại, theo bản năng gật gật đầu, Hạ Á lập tức đem nàng đưa lên một con ngựa: “Chạy theo hướng bắc, đừng dừng lại!” Nói xong cũng không để ý tiếng thét chói tai của Kẻ đáng thương, dùng hỏa xoa chọc vào mông ngựa. Kẻ đáng thương ngồi còn chưa vững, lại hét lên một tiếng, thiếu chút nữa bị rơi xuống ngựa, chỉ có thể cố gắng ôm lấy cổ nó, con ngựa lồng lên, chạy thẳng.

Trên đất, tên kỵ sĩ thủ lĩnh và tên kỵ sĩ gãy chân vừa thấy Kẻ đáng thương, tức thì thay đổi sắc mặt, gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Á, toàn thân run rẩy.

Hạ Á xoay người nhảy lên một con ngựa, đem toàn bộ những vũ khí cùng đồ đạc linh tinh trên mình ngựa vứt hết, hắn ngồi trên ngựa, liếc mắt thấy một tên địa tinh ló ra sau tảng nham thạch, bèn ngoắc ngón tay ra: “Áo Khắc Tư, lại đây.”

Áo Khắc Tư do dự một chút, lập tức hiểu được là Hạ Á muốn mang mình đi, nhất thời vui mừng hét to một tiếng. Nó không phải là đứa ngốc, đã nhìn thấy có kỵ sĩ ở bên kia sông, mình còn ở lại chỗ này chỉ e sẽ trở thành vật tế thần. Hạ Á một tay nhấc Áo Khắc Tư đặt nó ngồi trước người mình, rồi xem qua đám địa tinh còn lại, lựa ra một tên thấp bé nhất, nhấc lên để nó ngồi phía sau mình.

Tuy rằng một ngựa ba người, nhưng chiến mã này cực kỳ cường tráng, mà địa tinh lại có thân hình thấp bé, thể trọng có hạn, nên cũng có thể miễn cưỡng chịu được.

Áo Khắc Tư nhất thời bất mãn, nó thấy mình thân phận đặc thù, mới có tư cách cùng Hạ Á cưỡi ngựa chạy trốn, nhưng sao vị nhân loại chủ nhân này còn tuyển thêm một địa tinh?

Nhưng đã không còn thời gian để nói nữa, Hạ Á trước mắt đã thấy một đội kỵ binh vọt tới bờ sông, hai kỵ sĩ dẫn đầu đoàn đã giục ngựa xuống nước, lội nước mà qua sông. Hạ Á dùng sức thúc vào hông ngựa, chiến mã hí dài một tiếng, vọt đi, thiếu chút nữa làm Hạ Á cùng với hai địa tinh ngã nhào xuống đất, may là Hạ Á hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa, hai tay giữ chặt hai địa tinh, mới không trình diễn màn té ngựa.

Hạ Á trong lòng tức giận, kỳ thật hắn chỉ là một thợ săn nghèo trong núi, đã cỡi qua ngựa bao giờ? Bất quá sau khi ngồi vững vàng, lại chơi trò cũ, đem cây cời lò chọc lên mông ngựa, con chiến mã đáng thương kêu lên một tiếng đau đớn, tung chân chạy lồng lên, nhanh như chớp vọt đi.

Giờ phút này đội kỵ sĩ đã qua sông được một nửa, chỉ để hai người chăm sóc ba kỵ sĩ đã chết và bị thương, những người còn lại không chút chậm trễ, đuổi theo.

Hạ Á giục ngựa chạy như điên, hắn chưa từng cưỡi ngựa, hiện giờ nghe gió rít bên tai, người lắc như điên trên lưng ngựa, suýt nữa bữa sáng cũng phải phun ra, lại nghe phía sau tiếng hô hoán không dứt cùng tiếng vó ngựa dập dồn.

Quay lại, nhìn thấy một đám người đang giục ngựa đuổi theo.

Hạ Á dù sao cũng chưa từng cưỡi ngựa, hiểu biết về việc này là số không, hơn nữa con chiến mã tuy rằng cường tráng, nhưng dù sao cũng cõng ba người, hai tên địa tinh thể trọng tuy rằng khá nhẹ nhưng cũng tương đương với một người, chạy trốn một lúc, tốc độ bắt đầu chậm lại

Mắt thấy truy binh phía sau ngày càng tới gần, Hạ Á chỉ có thể liều mạng thúc vào bụng ngựa, lấy cây cời lò đét vào mông ngựa, đáng thương cho con chiến mã này, bốn vó chạy như điên, e rằng tốc độ chạy trốn này vượt xa thường ngày, miệng sùi bọt mép.

Hạ Á ngồi ở trên ngựa, chợt nghe phía sau có tiếng bật dây cung, nhất thời lạnh cả gáy, lập tức cúi người xuống.

Đám kỵ sĩ đuổi tới phía sau thấy khoảng cách đã gần, đều lấy cung tiễn ra bắn. Hạ Á chợt nghe bên tai tiếng tên xé gió, hắn đã không biết thuật cỡi ngựa, với các kiểu tránh né kỹ thuật cao gì đó, dĩ nhiên là dốt đặc cán mai, bất quá hắn lại ha ha cười, cũng không trốn tránh, trở tay ra phía sau, nhấc tên địa tinh sau lưng lên, đón mũi tên nhọn đang lao tới ......

Chợt nghe vài tiếng kêu to “âu khắc âu khắc” của tên địa tinh đáng thương kia, trên mông giờ đã cắm vào mười bảy mười tám mũi tên giống như con nhím.

Hạ Á giơ thuẫn thịt chặn trái, che phải, tên địa tinh trước còn không ngừng kêu to “âu khắc âu khắc”, sau đó âm thanh nhỏ dần, trên người không chỗ nào là không bị dính tên.

Lúc này đám kỵ sĩ phía sau phát hiện Hạ Á vô sỉ dùng tới thuẫn thịt, không chịu lãng phí tên nữa, ra sức giục ngựa đuổi theo.

Hạ Á cười như điên một hồi rồi vô sỉ vứt tấm thuẫn thịt đáng thương đi.

Lúc này, Vương phi tiên sinh ngồi ở phía trước, lòng can đảm đã bị nứt toác ra! Nó dù không quá thông minh nhưng cũng hiểu được, vị nhân loại chủ nhân vừa rồi lúc lên ngựa mang theo hai địa tinh, chỉ sợ……

Chỉ sợ không phải là hảo tâm!!

Quả nhiên, Hạ Á vứt đi một tấm thuẫn thịt, bắt đầu sử dụng cái thứ hai là Vương phi tiên sinh, nhấc nó từ phía trước người đặt xuống phía sau, Áo Khắc Tư la hét chói tai: “Mông, tư cơ, không...!!!”

Nhưng Hạ Á bây giờ chỉ lo bảo vệ tính mạng, hơi đâu để ý đến vị Vương phi xinh đẹp, mỏng manh...

Chạy ước chừng hơn một giờ, rốt cục mặc cho Hạ Á đánh vào mông như thế nào, con ngựa cũng không thể chạy nhanh hơn nữa, từ miệng bọt mép phun ra càng nhiều, tốc độ chậm lại, phía sau truy binh cũng không bị rơi lại. Điểm chết người chính là, Kẻ đáng thương phía trước dường như cũng không cách quá xa, Hạ Á một đường chạy như điên, không ngờ dần dần đuổi kịp Kẻ đáng thương.

Vừa lúc đó, Kẻ đáng thương phía trước bỗng nhiên ghìm dây cương, mạnh mẽ đem ngựa dừng lại, sau đó xoay người, liều mạng phất tay ra hiệu cho Hạ Á dừng lại.

Hạ Á nhìn về phía trước một chút, lập tức liền phát hiện bờ sông Hoàng hà phía trước đột nhiên dốc ngược lên, lòng sông vào mùa đông khô cạn, trở thành một cái khe sâu chắn ngang trước mặt, chỉ sợ sâu đến mấy chục thước! Nhưng cũng may, đại khái là vì ở thượng nguồn, bề rộng khe cũng không lớn lắm.

Hạ Á ra sức thúc ngựa, mắt thấy phía sau truy binh tới gần, liền một tay tóm lấy Kẻ đáng thương đặt lên yên ngựa của mình, sau đó ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cái khe sâu, dùng sức chọc mạnh vào mông ngựa...

Vó ngựa như bay, con ngựa rơi vào đường cùng, chạy tới sát khe sâu, phóng lên!

Thân ngựa ở giữa không trung tạo thành một đường vòng cung duyên dáng, sau đó... rơi xuống.


Sửa bởi thuyhiubi : 01-23-2010 lúc 12:52 PM Lý do: thêm tên tên truyện
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to thuyhiubi For This Useful Post:
  #5  
Cũ 01-21-2010, 07:51 PM
thuyhiubi thuyhiubi đang online
VIP
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Bài gửi: 270
Mặc định Trả lời: Liệp Quốc - Khiêu Vũ. Mới nhất: Chương 29

Liệp Quốc
Tác giả: Khiêu Vũ

Chương 29: Trong lòng của xử nam
Diễn dịch: thuyhiubi
 vipvandan.vn  :


Chương 29: Trong lòng của xử nam

"Ùm!"
Nước bắn tung toé, ba người, một ngựa rơi vào nước, may là ở thượng du, dù trong mùa khô nước tuy cạn nhưng vẫn còn nhiều, bằng không từ trên bờ sông rơi xuống như thế chắc thành thịt băm hết.

Vừa rơi đến thót bụng xuống nước, lực rơi quá lớn khiến họ chìm hẳn xuống đáy sông. Hạ Á ra sức giãy dụa, nước sông liền xộc vào mũi, vào miệng. Hắn lại vùng vẫy nhưng hai chân còn vướng vào bàn đạp, cứ bị lôi xuống, không giãy ra được. Hắn nhất thời sốt ruột, vô ý há miệng hớp hơi thế là nuốt luôn một ngụm nước, suýt chết sặc.

Hạ Á bị uống nước ngày càng nhiều, tay chân nặng nề, mất hết sức lực, ý thức bắt đầu mờ đi. Hắn vùng vẫy yếu dần...

Đột nhiên, có một cánh tay từ phía sau, mò trái mò phải trên người hắn rồi rút cây cời lò bên hông ra, cố sức cắt rời bàn đạp, sau đó quàng qua nách hắn, kéo lên...

Khi lên đến mặt nước, Hạ Á bỗng thấy trước mắt sáng chói rồi bị lôi ngược dòng nước và đẩy lên một tảng đá.

Kẻ đáng thương đầu tóc ướt sũng, ra sức lật người Hạ Á lại, sau đó tống một đấm vào bụng hắn, phía trên bao tử.

"Oa!"
Hạ Á há miệng nôn ra, nước sông vọt ra từ miệng hắn từng đợt, từng đợt, sau đó ho sặc sụa một hồi mới thở được.

Kẻ đáng thương lo lắng nhìn Hạ Á: "Ngươi thấy sao?"

"No rồi!" Hạ Á chờ đến nửa ngày mới nói được một câu như vậy!

Thở hổn hển một hồi. Hạ Á ngẩng đầu lên, liền thấy Kẻ đáng thương cùng Áo Khắc Tư đều ở bên cạnh, ba người hiện đang ở trên một tảng đá lớn cỡ hai cái bàn ăn hợp lại, chung quanh là nước, ở bên dưới cái khe sâu khi nãy.

Trên bờ vực phía đối diện truyền đến tiếng người hô, ngựa hí. Từ xa nhìn lại, truy binh đã đuổi đến bờ khe, quay ngựa vài vòng rồi đến bên khe nhìn quanh một hồi như không cam lòng bỏ qua. Bất quá khe khá sâu, vách dựng đứng, sườn đá hiểm trở do quanh năm bị nước sông bào mòn đến nhẵn bóng, nếu muốn leo xuống, đám truy binh này chỉ có nước biến thành khỉ vượn hết.

Rốt cục. Bọn người kia xem tới xem lui một hồi rồi cũng đành phải rời đi, đại khái chúng đi về phía hạ lưu, tìm chỗ bằng phẳng để qua sông. Hạ Á biết rõ, dọc theo sông đều là vách đá vô cùng hiểm trở. Nếu muốn qua sông chỉ có cách là quay về nơi cắm trại hôm qua. Nhưng vấn đề là quay ngược quay xuôi như vậy cũng phải mất không ít thời gian. Thế nên chúng thà tiến còn hơn thủ.

Truy binh vừa rời đi, tạm thời được an toàn. Hạ Á nhẹ cả người, hắn xoay người ho hắng một hồi rồi ngẩng đầu liếc nhìn Kẻ đáng thương hỏi, giọng là lạ: "Ngươi vừa cứu ta ở dưới nước lên hả?"

Toàn thân ướt đẫm, đang nghiêng người vắt cho khô tóc, Kẻ đáng thương quay sang nhìn 'dế nhũi', cả giận nói: "Ngươi còn dám hỏi nữa? Bản thân ngươi không biết bơi, xuống nước chìm như cục đá vậy mà cũng dám phóng ngựa xuống sông?"

Hạ Á ú ớ một hồi rồi cười gượng: "Ha ha... Chuyện này... tại ta được nghe kể rất nhiều truyện đời xưa thì thấy hễ cứ bị đuổi tới mép vực là phóng ngựa qua, dù vách núi có rộng thì cũng có thần tiên trợ giúp cho qua! Sao chúng ta lại không được? Chắc tại ngươi nặng quá!"

Kẻ đáng thương nghe được câu cuối phát bực cả mình. Đã là nữ nhân, dù đẹp dù xấu, đều rất nhạy cảm với trọng lượng của mình!

Bất quá đối với "dế nhũi". nàng cũng chẳng thèm cãi với hắn, chỉ khinh khỉnh quay ngoắt đi.

Hạ Á cũng không ngốc, hắn chỉ thoáng nghĩ đã hiểu được tình hình.

Lúc họ rơi xuống nước, do Kẻ đáng thương và Vương phi địa tinh đều chỉ ngồi trên lưng ngựa, họ dễ dàng thoát lên, còn hắn, chân vướng bàn đạp lại bị con ngựa quá nặng lôi thẳng xuống đáy sông. Hắn lại sinh trưởng ở miền núi, hoàn toàn không biết bơi, nếu như không có Kẻ đáng thương cứu giúp thì... chính ngày hôm nay đã mất mạng ở đây rồi.

"Bọn kia sẽ tìm tới rất nhanh, chúng ta phải tìm cách rời khỏi nơi này mới được"

Hạ Á vừa đứng lên, lập tức nhăn mặt vì đau, trên vai hắn vẫn còn ghim một mũi tên, nãy giờ do lo giữ mạng nên chưa thấy đau, hiện tại đã hơi thong thả, nhất thời chịu không nổi. Hắn quơ tay cầm đuôi tên, thở hắt ra, thấp giọng chửi thề một câu.

Kẻ đáng thương thấy dáng dấp Hạ Á như vậy, bụng tức cũng vơi đi, bắt đầu quan tâm đến hắn: "Thương thế của ngươi không nhẹ, phải lấy tên ra mới được"

Nàng trầm ngâm một chút rồi cầm lấy cây cời lò, bảo Hạ Á cởi áo ra. Hạ Á trên người còn mặc giáp da lột được của Nghê Cổ Nhi trong Vương thành tứ tú, Kẻ đáng thương quơ cây cời lò một cái, bộ giáp da đã mở ra. Cây cời lò trông quê kệch nhưng lại rất sắc bén.

Mũi tên đâm vào thịt rất sâu nhưng cũng may chưa xuyên thủng người Hạ Á. Kẻ đáng thương thấy máu thịt bầy nhầy, trong lòng run lên nhưng cũng cố nén sợ nói: "Ngươi ráng chịu đau một chút", rồi lấy cây cời lò rạch miệng vết thương.

Cây cời lò vừa chạm vào thịt, Hạ Á đột nhiên tru lên một tiếng kinh thiên động địa, Kẻ đáng thương không đến nỗi ngất đi, nhưng suýt nữa té ngửa vì tiếng hét cũa hắn, tay run lên, trừng mắt nhìn Hạ Á, giận dữ mắng: "Ngươi la hét gì vậy?"

"Nói nhảm! Ngươi cho ta thọc một cái xem có đau không?" Hạ Á thẳng thừng nói.

"Sao lúc ngươi liều mạng với người ta, bộ dáng ai thấy cũng sợ mà bây giờ xem ra chẳng giống anh hùng tí nào vậy?" Kẻ đáng thương thấy hơi buồn cười.

Hạ Á trở mình, khinh khỉnh nói: "Nói nhảm, ai nói anh hùng không sợ đau vậy? Liều mạng thì liều mạng, thế nhưng bị dao cắt, tên đâm, không đau mới là lạ! Ta đây cũng chẳng phải anh hùng, cần gì phải cố làm bộ." Nói rồi cũng hơi run run.

"Thôi... Ngươi ráng chịu đau một chút đi." Kẻ đáng thương còn muốn đùa cợt mấy câu, nhưng lại nghĩ 'dế nhũi' vì cứu mình mới thụ thương, cũng không nhạo báng hắn nữa, trái lại giọng còn thêm ôn nhu mấy phần, lại cầm cây cời lò cẩn thận rạch miệng vết thương ra.

Hạ Á há mồm muốn kêu thảm thiết, nhưng tiếng kêu ra tới cổ họng rồi ngừng lại.

Vì sao?

Khi Kẻ đáng thương cúi xuống, đầu hầu như kê sát mặt Hạ Á, hắn cảm giác được hơi thở nhẹ nhàng của Kẻ đáng thương trên mặt mình, mang theo một hương thơm mơ hồ, khó tả, Hạ Á một thân xử nam, nhất thời bản năng bị rung động, trong lòng dâng lên một loại cảm giác đê mê khó tả.

Hắn tỉnh tỉnh mê mê, nhưng trong đầu vẫn mơ hồ nghĩ: "Tên khốn này mấy ngày không đánh răng rồi, sao miệng lại không thối nhỉ?..."

Khỏi giải thích, bản tính trời cho: hormone giống đực mà gặp phải hormone giống cái thì tự nhiên rung động.

Hạ Á bị kích động, hắn theo bản năng hít sâu vào một hơi, nhưng không ngờ hít thứ mùi này của Kẻ đáng thương càng nhiều thì lòng tà càng nổi lên. Đúng lúc này, Kẻ đáng thương lại thấy thân thể Hạ Á lại hơi nhúc nhích, vô tình quay đầu qua, bất mãn nói: "Ngươi đừng lộn xộn, ta... Ô!!!"

Đầu vừa nghiêng đi, nhưng chết chưa, lại vừa lúc Hạ Á miệng mở to tìm tới...

Trong nháy mắt, hai người đều ngẩn ngơ.

Kỳ thực việc tiếp xúc này chỉ trong nháy mắt, môi Kẻ đáng thương bất quá chỉ thoáng chạm vào miệng Hạ Á, như có như không, như đã chạm vào lại như còn cách một sợi tóc, thế nhưng hai người hết lần này tới lần khác đều thấy rõ ràng cái cảm giác chân thực này.

Chỉ trong nháy mắt, Hạ Á trong lòng mờ mịt: Thảo nào tên này nói năng dịu dàng thế, thì ra môi mềm như vậy...

Một giây đồng hồ sau, hai người đều lên tiếng kêu to, lập tức nhích ra, Hạ Á miệng há to, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Kẻ đáng thương, Kẻ đáng thương mặt đỏ lên, hung hăng chùi đi chùi lại miệng mình.

Kẻ đáng thương trong lòng rớm máu: Xong đời, nụ hôn đầu tiên của ta lại dành cho tên 'dế nhũi' này!...

Hạ Á cũng rỉ máu trong lòng: Mẹ nó! Lần trước thì ôm lấy hắn cương, lần này bỗng nhiên lại bị hắn hôn! Ta đây bỗng nhiên bị một tên đàn ông hôn!!!

Hạ Á định gầm lên, nhưng vừa há miệng bỗng thấy đau nhói ở vai phải, cúi đầu nhìn lại, thì ra Kẻ đáng thương vẫn đang cầm mũi tên trên vai hắn, lúc hai người vội vội vàng vàng tách xa nhau, Kẻ đáng thương đã vô ý rút luôn mũi tên ra!

Tức thì Hạ Á trợn mắt lên, hét thảm một tiếng kinh thiên động địa!

Trên vai hắn, phun ra một tia máu...




Sửa bởi thuyhiubi : 01-23-2010 lúc 12:52 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 5 Users Say Thank You to thuyhiubi For This Useful Post:
Gửi trả lời

Tags
liệp quốc, liep quoc


Đang xem: 13 (1 thành viên và 12 khách)
MeoRung
Công Cụ
Dạng sắp xếp bài

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến Chuyên mục


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 05:03 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
truyenvip|vip van dan|vipvandan|vip