Chương 27: Cây cời lò của Hạ Á
Gã kỵ sĩ thủ lĩnh chửi mắng đồng bọn của mình như tát nước, gã kia tức thì đỏ cả mặt lên, nhưng hình như rất sợ tên thủ lĩnh, không dám cãi đến nửa câu, quỳ trên mặt đất, cắn răng cố đứng dậy hai lần nhưng lại lảo đảo quỵ xuống.
Tên thủ lĩnh thấy vậy, tỏ vẻ khó chịu, giục ngựa tiến lên vài bước, sầm mặt xuống, định nói gì... nhưng khi xem xét cẩn thận chỉ thở dài, lừ mắt nói: "Thôi! Hoá ra ngươi bị thương rồi. Hãy tự đứng lên đi."
Thì ra tên kia đã bị thương từ lúc bị Hạ Á đánh cho ngã ngựa. Sức ngựa lao tới như vậy rất mạnh, chỉ có tên quái vật Hạ Á, lớn lên trong núi, mới dám khinh suất như thế. Khi hắn dùng thân đẩy ngã ngựa, tên kỵ sĩ này, dù kỵ thuật tinh thâm, cũng phải té xuống, nhưng một chân lại vướng vào bàn đạp, trong lúc gấp gáp rút chân ra, đã bị đè gẫy.
Hạ Á hết sức chém hắn mấy búa mà hắn cũng không đứng dậy, thì ra là chân đã bị thương. Hơn nữa, khi ngã ngựa bên vai chạm đất đã da tróc thịt bong, may mà hắn mặc giáp da mềm nên chỉ bị thương nhẹ chứ nếu mặc giáp sắt thì xương đầu vai chắc đã gãy luôn rồi.
Kỵ sĩ thủ lĩnh nhìn đồng bọn bị thương, liền bỏ qua việc Hạ Á đã đỡ được lưỡi đao của hắn một cách thê thảm ra sao. Bọn họ, dù sao cũng là thân phận chiến sĩ cực kỳ xuất sắc, thế mà bị đánh bại bởi một tên thợ săn ma thú quê mùa, nói ra thật là nhục nhã.
Kỵ sĩ thủ lĩnh ngẩng đầu nhìn Hạ Á: "Có thể tiếp một đao của ta, khí lực ngươi thật không nhỏ!" Hắn tự xét thân phận, một thanh niên mà làm mẻ cả đao của mình, thật là mất mặt, liền gác đao lên yên ngựa, nhìn Hạ Á: thân thể cường tráng, phong thái hùng dũng lộ ra trên vầng trán, sát khí trong lòng hắn bỗng giảm đi mấy phần, lại tự nhủ thanh niên anh dũng này nếu như theo ta tập luyện cho tốt thì chỉ không đến ba năm sẽ trở thành tiên phong đắc lực.
Có điều ý nghĩ này vừa chớm đã tan. Hắn nhận nhiệm vụ lần này là gặp ai giết nấy, không để sót ai. Trước đây gặp một bộ lạc địa tinh hắn cũng đã giết hết huống hồ chỉ một thanh niên quê mùa!
Sát khí trên mặt hắn vừa dịu xuống đã lại bùng lên, mắt lộ hung quang. "Đáng tiếc! Phải trách ngươi vắn số rồi!"
Hạ Á cầm trong tay nửa cây búa, lòng đau như cắt. Hắn xuất thân nghèo hèn, luyện búa mười năm cũng chưa từng được dùng đến vũ khí cỡ này, từ khi có được cây chiến phủ này, hắn vui sướng xiết bao, giữ chặt nó bên mình không rời, ngay cả lúc ngủ. Bây giờ bỗng nhiên bị chém đứt, khác nào cho một kẻ ăn mày được sống xa hoa chỉ mới chưa được ba ngày rồi lại phá sản, trong lòng hắn vô cùng giận dữ.
Kỵ sĩ thủ lĩnh kia nói hai câu nghe như khen ngợi hắn nhưng vào tai Hạ Á khác nào như tát hắn hai cái và nói: "Da mặt ngươi cũng dầy đó!"
Nhục nhã đến thế làm sao hắn chịu được?
Tính tình hắn, nửa là chất phác, hào sảng của người miền núi, nửa là liều lĩnh, hung hãn, giả dối của kẻ lăn lội nơi Dã Hoả Nguyên cùng Dã Hoả Trấn, chúng hoà lẫn vào nhau, tạo nên tính cách của Hạ Á bây giờ, nhìn có vẻ thành thật nhưng bên trong lại giảo hoạt, khi bị kích thích lại phát ra thói côn đồ.
Kỵ sĩ thủ lĩnh đã lấy từ bên yên ra một loại vũ khí khác, là một cây lang nha bổng ngắn, hình dáng như một cây gậy gỗ, một đầu lớn, một đầu nhỏ, trên đầu lớn được bọc sắt và đóng chi chít những cây đinh sắc nhọn. Đây là vũ khí tác chiến tiện lợi nhất cho kỵ binh hiện thời, rất thích hợp cho các kỵ sĩ có sức mạnh cường đại.
Kỵ sĩ thủ lĩnh giục ngựa quay vài vòng rồi hô lên một tiếng, lần thứ hai vọt tới, lần này hắn nằm phục trên yên ngựa, giơ cao lang nha bổng, lao tới đập vào đầu Hạ Á. Lang nha bổng nếu đập trúng đầu, Hạ Á dù có đội mũ sắt, sọ hắn cũng phải vỡ tan.
Hạ Á thấy đối phương vọt tới, con ngươi hắn chợt co rút lại, nhưng bỗng nhiên xoay người thật nhanh, lui liên tục về phía sau ba bốn bước, hơi thở dồn dập, mắt thấy đối phương phóng ngựa tới trước mặt, lang nha bổng đập xuống, nhưng Hạ Á thình lình chuyển người, nhảy!
Động tác nhảy của hắn nhanh nhẹn như thỏ, uyển chuyển như cá, giữa không trung làm một động tác khom lưng tuyệt đẹp.
Chỉ nghe hắn hô lên một tiếng, lang nha bổng sượt qua mặt hắn đánh vù, để lại ba vệt máu. Hạ Á người đang ở trên không, nhanh như chớp rút cây cời lò ra, đâm tới một nhát!
Sau tiếng hô, Hạ Á tuy rằng tránh được cây lang nha bổng nhưng cũng bị con ngựa va phải, bất quá cây cời lò cũng thọc luôn vào cổ ngựa.
Con ngựa rên lên một tiếng "Phù!", đồng thời Hạ Á cũng bị hất văng đi lần nữa, nhưng lần này hắn đã kịp chuẩn bị nên khi rơi xuống, hai chân hắn tiếp đất, loạng choạng lui mấy bước mới đứng lại được, cây cời lò trong tay rạch trên mặt đất một vệt sâu, thổ ra một tí máu, tay kia chặn lên chỗ bị va chạm trước ngực, ra sức thở dốc.
Con ngựa của tên kỵ sĩ cầm đầu đã bị đâm thủng cổ, chỉ chạy thêm mấy bước liền hộc lên rồi ngã xuống, may là kỵ sĩ này kỵ thuật hoàn mỹ, vội vàng dậm mạnh hai chân, võ công hắn cực cao nên chấn vỡ luôn bàn đạp, nhảy được ra ngoài không bị ngựa đè có điều tư thế té xuống quá xấu, phải lăn một vòng trên đất rồi mới đứng lên.
Hắn vừa đứng vững, Hạ Á đã đánh tới, cây cời lò như một con rắn độc chọc vào cổ hắn. Nhưng tên kỵ sĩ này thân kinh bách chiến, không hề hoảng sợ, nhanh chóng rút từ bên hông ra một thanh đoản kiếm cản lại.
Thanh đoản kiếm này rất sắc bén, phát ra ánh sáng lấp lánh, trên thân kiếm còn toát ra một cỗ đấu khí màu xám. Đoản kiếm và cây cời lò chạm nhau đánh "Chát!" rồi nghe một tiếng "Đinh!"
Hạ Á chợt thấy tay rung mạnh rồi thấy một đoạn kim loại bắn vọt lên không, sau đó rơi xuống đất đến "Đinh!" một tiếng. Vẻ mặt kỵ sĩ đang bình tĩnh chợt biến sắc! Một vệt đen lướt qua cổ hắn, máu vọt ra.
Thấy đau, hắn hết sức bình sinh nhanh chóng né sang bên, toàn thân căng thẳng, khi chạm đất, cổ hắn đau đến tối cả mắt, may là đưa tay sờ thử mới phát hiện vết thương cũng không sâu lắm. Nhưng trong tay hắn...
Thanh đoản kiếm sắc bén đã chỉ còn có một nửa, nửa kia nằm trên mặt đất, còn thằng nhóc trước mặt, cây cời lò trong tay vẫn còn nguyên, chẳng hề hấn gì!
Kỵ sĩ thủ lĩnh đứng ngây ra!
Hạ Á cũng ngây ra!
Hắn trong chiêu này đã bị đối phương dùng đấu khí lấy cứng chọi cứng, cánh tay tê rần, cầm cây cời lò không vững, phải nhanh chóng chuyển cây cời lò sang tay trái, nhưng lại không ngờ cây cời lò cũ rỉ trong tay mình lại đánh gãy đoản kiếm sắc bén của kẻ địch
"Chết tiệt!" Kỵ sĩ thủ lĩnh lúc này mới thực sự nổi giận! Lúc đầu hắn còn có ý liên tài nhưng với thân phận của hắn, bỗng nhiên liên tiếp ba lần chịu thiệt với một thằng nhóc quê mùa, lại phải chịu một vết thương trên cổ. Nếu hắn không phản ứng kịp, chỉ sợ đã mất mạng ở đây rồi!
"Tiếp kiếm đi, thằng nhãi!"
Gã kỵ sĩ bị một bài học đau không chịu nổi, vừa xấu hổ, vừa tức giận, hét lên một tiếng dùng bội kiếm phóng sang. Hắn gầm gừ lao tới như hổ. Hạ Á còn chưa tỉnh hẳn, chỗ bị ngựa tông còn đau cả nửa người, cho dù thân thể hắn vững mạnh như quái thú cũng chịu không nổi.
Đến khi kỵ sĩ thủ lĩnh lại bắt đầu công tới, kiếm chém xuống, một vệt xám kèm theo tiếng gió của đấu khí đã tới trước mặt, Hạ Á mới hồi phục tinh thần, giơ cây cời lò lên cản lại.
Đinh!
Kỵ sĩ thủ lĩnh ra tay tàn nhẫn, thấy kiếm bị cản lại cũng không tức giận, dáng vẻ nghiêm cẩn, thanh kiếm trong tay hắn hoá thành mấy vệt xám, liên tục đâm, chém, phạt ngang, phạt dọc, tung hoành như gió táp mưa sa.
Dưới những đường kiếm ác độc, Hạ Á nhất thời ngây ra như một khúc gỗ, võ nghệ của hắn thực ra còn là tay mơ, đối phương ra tay với cả một bài kiếm hoàn chỉnh thế này, e rằng hắn sẽ thành bia thịt.
Thế nhưng chuyện kỳ diệu đã xảy ra!
Đinh! Leng keng! Leng keng!
Tên thủ lĩnh như phát điên, liên tục công kích dữ dội. Hạ Á ban đầu còn luống cuống, suýt không đỡ được mấy kiếm, người suýt thủng mấy lỗ nhưng sau ba bốn chiêu, Hạ Á, sắc mặt cổ quái vẫn đứng vững. Kẻ địch sắc mặt hung dữ sử ra cả bộ kiếm kỹ nhưng
Hạ Á chỉ tùy ý vung cây cời lò trong tay như một thằng ngốc, thong thả chận lại tất cả các công kích hiểm ác của đối phương, hết lần này qua lần khác.
Mặc cho kỵ sĩ này điên cuồng tấn công, kiếm khí như mưa, nhưng thủy chung không vượt qua nổi cây cời lò của Hạ Á!
Hạ Á cũng lấy làm lạ, ánh mắt bắt đầu xoay chuyển.
Người này... Người này... muốn giỡn với ta hay sao vậy? Võ công hắn sao tệ vậy?
Ủa? Hắn đâm như vậy giống hệt lão già dịch dạy ta chọc than nắm?!
A! Hắn chém như thế giống lão già dịch dạy ta bửa củi?!
Ý? Còn kiểu hớt này là kiểu lão già dịch thái thịt thăn!
Hừ! Kiểu múa may này là để cạo lông dê mà...
Hạ Á chán quá!
Hắn phát hiện kẻ địch bất kể ra chiêu thế nào cũng toàn là những động tác hắn đã tập qua hàng trăm ngàn lần rồi như chọc than, chẻ củi, thái thịt, cạo lông... Những thứ này dù có ngủ mơ hắn cũng tiện tay làm được! Tên kia tấn công bằng chiêu nào, Hạ Á lại gần như cũng dùng chiêu đó phá đi, thậm chí còn không phản ứng nhanh như đối phương, hắn chỉ liếc một cái đã thấy rõ đường kiếm của đối phương rồi tùy tiện đưa cây cời lò ra là dễ dàng chặn đứng đường kiếm sắc bén của y!
Mà tên kỵ sĩ thủ lĩnh kia cũng chán nãn không kém...
Kiếm chiêu ngang dọc, đấu khí tột cùng, kỵ sĩ thủ lĩnh đã phát huy hết thực lực rồi, hắn càng đánh càng sợ!
Hắn vừa xấu hổ, vừa tức giận, bản thân đã dùng đến bộ kiếm kỹ lợi hại nhất, ác độc nhất, chỉ hận không thể chọc mấy chục lỗ trên người thằng nhóc này! Bộ kiếm kỹ này hắn học được từ một bậc cao thủ trong quân đội từ thời trẻ, nhiều năm qua, dựa vào nó hắn đã kinh qua vô số trận chiến sinh tử, vô số cường địch lợi hại đã chết dưới kiếm của hắn.
Thế nhưng đối mặt với thằng nhóc này, quả thực... quả thực... Quả thực kỳ lạ!
Vô luận mình ra chiêu sắc bén thế nào, đối phương cứ tùy tiện đỡ là được, hơn nữa càng đánh thằng nhóc này càng thoải mái, nhiều khi kiếm mình còn chưa đâm tới, đã thấy cây cời lò kia như chờ sẵn để đỡ!
Cuối cùng kỵ sĩ thủ lĩnh không dằn được nỗi sợ trong lòng, hét to một tiếng, chẳng còn chiêu thức gì nữa, lấy hết sức bình sinh vung kiếm bổ xuống.
Choang!
Kiếm gác lên cây cời lò, hai người đều run cả lên, đứng im tại chỗ.
Lúc này cả hai đều thở hồng hộc, chỉ là mặt Hạ Á thì đỏ bừng còn sắc mặt của kỵ sĩ thủ lĩnh lại tái nhợt, vũ khí gác lên nhau, sau cùng một âm thanh thanh thúy vang lên, thanh kiếm tốt nhất trong tay kỵ sĩ gãy thành mười bảy mảnh còn cây cời lò trong tay Hạ Á vẫn còn nguyên, đen thui, chẳng sứt mẻ gì!
Hai người trừng mắt nhìn nhau một thoáng, Hạ Á không nhịn được, chớp mắt mấy cái, hạ giọng hỏi:
"Này ông anh, ở nhà ngươi cũng phải chọc than, thái thịt suốt ngày hay sao mà động tác thuần thục dữ vậy?"
Kỵ sĩ thủ lĩnh nghe vậy, nhất thời biến sắc, trong ngực khí huyết công tâm, loạng choạng lui lại mấy bước, rồi đột nhiên phun ra một ngụm máu.
Đối thủ thổ huyết, nhưng Hạ Á đầu óc vẫn mờ mịt, thấy vũ khí đối phương đã bị hủy, hắn không do dự thọc luôn thanh cời lò tới!
Không ngờ đối thủ như ngây ngốc, chỉ im lặng, cứ nhìn chằm chằm vào Hạ Á, quên cả tránh né.
Mắt thấy cây cời lò sẽ đâm vào người hắn thì bỗng nghe tiếng dây cung bật.
Veo!
Sau tiếng xé gió, Hạ Á "Hừ!" một tiếng phi thân né tránh nhưng đã muộn, một vệt đen lao thẳng đến trên người hắn! Một mũi tên đã cắm vào bả vai hắn, lông đuôi tên vẫn còn rung nhẹ.
Từ xa, kỵ sĩ thứ ba, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cung trong tay đã kéo căng, mũi tên thứ hai đã hướng ngay vào Hạ Á.
"Bỏ vũ khí xuống! Thằng nhóc, lui lại, chậm chậm thôi!"
Hạ Á cắn răng lại, tay cầm đuôi tên, cau mày, vẻ hung hãn đang muốn tiến lên thì đã nghe "Veo!" một tiếng, một mũi tên nữa cắm ngay trước mũi chân hắn chưa đến ba li.
"Ta chỉ nói một lần thôi! Lui lại!" Từ xa, người kỵ sĩ thứ ba, với đôi mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Hạ Á.
Rồi đàng sau, từ bên kia sông, ở phía tây, có tiếng vó ngựa vọng lại!