Đôi nét giới thiệu về Cửu Bả Đao và tác phẩm nổi tiếng KUNGFU
Chuyển ngữ: Phong Nguyệt Tà
vipvandan.vn:
Cửu Bả Đao sinh ngày 25/8/1978, tên thật là Kha Cảnh Đằng (Giddens Ko), sinh ra ở Chương Hóa – Đài Loan, cha là dược sư, mẹ là nữ hộ sinh, là con thứ hai trong nhà. Nhân vì lấy tiểu thuyết làm tư liệu luận văn mà vô tình phát hiện ra khả năng viết văn của mình, từ đó bắt đầu toàn tâm sáng tác tiểu thuyết, duy trì được thói quen mỗi ngày viết 5000 chữ, từng viết liên tục 14 tháng, mỗi tháng đều xuất bản một quyển tân thư.
Kha Cảnh Đằng tốt nghiệp trung học mỹ thuật, cử nhân Đại học Giao Thông quốc lập ngành quản lý khoa học, thạc sĩ Xã Hội học của Đại học Đông Hải. Cửu Bả Đao vốn là tên một bài hát mà Kha Cảnh Đằng viết khi học cao trung. Bài hát này có ca từ và giai điệu giản dị, dễ truyền miệng, vì duyên cớ này mà bài hát “Cửu Bả Đao” được lan truyền rộng rãi bởi các bạn đồng học, bản thân cũng được gọi là “Cửu Bả Đao”. Các tác phẩm tiêu biểu: Kungfu, Sát Thủ, Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân.
Ngoại hiệu: “Máy chế tạo văn học trên mạng kinh điển” do độc giả sắc phong, nổi danh vô cùng. Văn phong của Cửu Bả Đao thẳng tắp, sắc bén, tùy thời khắc cũng đều lộ ra một sự trào phúng đầy ý vị, một nét cuồng ý khiến cho người đọc cảm thấy sướng khoái.
Năm 27 tuổi, Cửu Bả Đao được giới truyền thông phong làm truyền nhân của Kim Dung, phong cách viết rất đa dạng: tình yêu, khoa huyễn, vũ hiệp…đề tài nào cũng viết rất khá. Tiểu thuyết của Cửu Bả Đao có một đặc điểm rất giống với tiểu thuyết của Kim Dung – sau khi đọc xong thì sẽ sinh ra mị lực khiến cho người đọc phải suy ngẫm rất nhiều về chuyện đó.
Tổng biên tập Diệp Tư Lân của nhà xuất bản Hồng Sắc Văn Hóa ở Đài Loan đã nhận xét rằng Cửu Bả Đao dũng cảm hơn các tác giả viết tiểu thuyết trên mạng khác ở chỗ dám kết hợp các đủ các loại hình thái đa dạng, “không thứ gì không dám viết”: “Cửu Bả Đao kết hợp kỳ huyễn, suy luận, ái tình, thiên phương vạn trạng, văn tự tràn ngập sự châm biếm, trào phúng đối với các chuyện xưa.”.
Đến nay Cửu Bả Đao đã xuất bản hơn bốn mươi tác phẩm tiểu thuyết, năm 2004 khi xuất bản KUNGFU thì danh vọng đại tiến, trở thành tiểu thuyết gia có tác phẩm xuất bản bán chạy nhất Đài Loan. Năm 2006 được đại hội Lưỡng Ngạn Đồ Thư của bốn nhà xuất bản lớn nhất bình chọn là một trong thập đại tác giả của Lưỡng Ngạn. Tháng 9 năm đó, đô thị khủng bố hệ liệt của Cửu Bả Đao được xuất bản trên các báo điện tử, hình thành một phong cách đọc truyện mới. Năm 2006 cũng là năm các tác phẩm của Cửu Bả Đao trở thành hot nhất tại các bookshop trên mạng, trở thành tác giả đứng đầu trong thập đại tác giả được yêu thích nhất của tầng lớp học sinh cao trung và sinh viên đại học. Bộ truyện đầu tiên của Cửu Bả Đao đã được cải biên, trở thành phim truyền hình “Ái Tình, Hai Tốt Ba Xấu” vào năm 2007. Tháng tháng 11 năm 2007 các tác phẩm “Kungfu”, “Lang Hào”, “Nguyệt Lão”. “Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân” được dịch sang tiếng Thái, “Đẳng nhất cá nhân già phê”, “Ái tình, lưỡng hảo tam phôi” được dịch sang tiếng Hàn.
Tiểu thuyết “Kungfu” nói về một học sinh cao trung 13 tuổi, kỳ ngộ bái sư học nghệ, một mặt duy trì cuộc sống bình thường của mình ở trường học, một mặt tiến hành luyện công tập võ, trừng ác dương thiện. Trong suy nghĩ của nó thì “một người với thanh kiếm trong tay giết hết lũ bại hoại trên thế gian thì đáng yêu hơn gia đình nó rất nhiều”. Quá trình nhân vật chính Nhan Thiệu Uyên trở thành đại hiệp đều không đơn giản một chút nào. “Chính nghĩa không phải là chỉ lo cho bản thân mình, khi cần phải ra tay phạt ác thì phải làm, không thể tránh được tội nghiệt phải giết người, không cách nào có thể tránh né được. Đây chính là số mệnh của đại hiệp.” Thế nhưng việc “trừng ác dương thiện” trong truyện cũng không thể đơn giản như vậy. Từ khi bị sư phụ phủ lên người một đám mây mù, dẫn đến khai mở từng lớp, cuối cùng mới rõ ràng chân tướng một câu chuyện xưa. Tác giả đã cố ý an bài một đoạn chuyện xưa hoàn toàn nằm ngoại dự đoán của mọi người, một câu chuyện xưa mang đầy sắc thái hồi hộp, đến tận phút cuối.
“Kungfu” mở đầu rất bình thường, một lão nhân thần bí đột nhiên hiển lộ thần công, một sự tương ngộ ngẫu nhiên đã biến một tiểu nhân vật bé nhỏ trở thành một vị anh hùng. Một cuốn sách võ thuật khiến các độc giả đọc nhanh như gió lướt.
Đọc “Kungfu” được một nửa, đa phần người đọc đều cảm thấy như đã đoán được trước cốt truyện, chỉ còn chờ kết cục diễn ra như thế nào mà thôi. Ai ngờ tình tiết từ lúc đó lại nhanh chóng thay đổi đột ngột, từ khi nữ nhi của sư phụ xuất hiện thì sự hồi hộp căng thẳng bắt đầu dâng cao. Có thể nói “Kungfu” là một cuốn tiểu thuyết đầy hồi hộp căng thẳng, tuy nhiên đến khi nữ nhi của sư phụ chết lại như biến thành một cuốn tiểu thuyết kinh khủng. Đọc đến đó thì độc giả đều có tâm trạng nghi hoặc không thôi, đều chờ đợi lời giải đáp từ tác giả. Đến khi toàn bộ chân tướng được Cửu Bả Đao phơi bày thì toàn bộ tình tiết của câu chuyện như bị lật nhào, khiến người đọc có suy nghĩ hoàn toàn khác về câu chuyện, hơn nữa chân tướng phơi bày cũng chưa phải là kết cục của câu chuyện. Cao trào của nó chính là trận quyết chiến.
Quyết chiến chính là đã tháo gỡ tất cả các khúc mắc trong truyện, tất cả tinh hoa trong quyển sách tập trung vào trận quyết chiến. Cách xử lý tình tiết của Cửu Bả Đao cũng hết sức tàn nhẫn, đem tất cả người thân của nhân vật chính quay mặt đi, biến đổi ký ức của nhân vật chính, nhận một người dưng làm người thân. Đọc đến đó đã thấy phong cách hoàn toàn mới mẻ của quyển sách, xen lẫn trong đó là những tình tiết khôi hài dí dỏm, rồi đột nhiên biến thành thảm thiết thê lương như Tu La hiện thế, đọc đến có cảm giác như toàn thân như có hơi rượu bốc lên, như si như túy, chỉ chực chờ phong vân tái khởi. Cứ như thế đọc ngấu đọc nghiến cho đến khi hai chữ “hậu ký” đập thẳng vào mắt thì người đọc mới ngây người…một lúc thật lâu, phang ra một câu: “Mụ nội nó, đúng là Cửu Bả Đao"
Kungfu chỉ là một tác phẩm tiêu khiển nhưng lại thể hiện được năng lực điều khiển tình tiết phi phàm của Cửu Bả Đao. Câu chuyện vốn dựa vào các truyện xưa mà sửa đổi trào phúng (Thần điêu là của Lệnh Hồ Xung, Trương Vô Kỵ là bạn Âu Dương Phong…), nhưng dưới ngòi bút của Cửu Bả Đao thì những tình tiết này lại bay bổng lên tận mây xanh. Cửu Bả Đao chỉ cần dùng vài nét bút đã khiến mọi tình tiết ngày xưa thay đổi hoàn toàn, khiến cho độc giả không khỏi bội phục sát đất. Trong các tác giả hiện nay thì Cửu Bả Đao có thể xem như là người có khả năng cải biến các điển cố kinh điển một cách tốt nhất.
Đây cũng chính là “công phu” của Cửu Bả Đao, Cửu Bả Đao chính là “Kungfu”.
Đọc “Kungfu” của Cửu Bả Đao cũng hài hước, dí dỏm hệt như “Kungfu” của Châu Tinh Trì, càng đọc càng cảm thấy hứng thú, một khoái cảm hoàn toàn mới mẻ cứ thôi thúc lòng hiếu kỳ, từng bước từng bước theo đạo sương mù được vạch mở trong truyện, khiến cho ngũ tạng lục phủ lâm li thư sướng,
Cảm giác cứ như thời còn say mê đọc Kim Dung. Một tác phẩm như vậy dễ gì có thể sáng tác được. Một cuốn sách thuộc thể loại “thanh xuân, kỳ huyễn, tân vũ hiệp”. Trong ba đặc tính này thì “Tân” ở chỗ nào? “Tân” chính là tràng cảnh xây dựng cốt truyện hoàn toàn mới mẻ so với Kim Dung, Cổ Long, Lương Vũ Sinh, Ôn Thụy An, có thể trong một lúc mà thay đổi hoàn toàn nhân vật và đảo chuyển tình tiết. Trường cảnh trong “Kungfu” chồng chéo, vắt lên nhau từ năm 1986 lướt đến Minh triều, sau đó lại từ Minh triều quay về năm 1986, 1987. Cửu Bả Đao đã tự nhận rằng là người “nuôi thứ chó ngu xuẩn nhất, kết giao với bằng hữu ti tiện nhất, xem phim Châu Tinh Trì, nghe nhạc của Châu Kiệt Luân, đọc tiểu thuyết của Cửu Bả Đao”, đích xác là người rất độc đáo, thể hiện rõ qua tình tiết trong truyện. Bạn có thể hình dung rằng nếu tình cờ phát hiện Lý Bạch xuất hiện ở góc phố Tây An thì bạn có nghĩ rằng lão nhân đó là người điên hay không? Đó đích thực là một trò hí lộng tếu táo.
“Kungfu” không những nhắc đến nhân vật của Kim Dung mà còn trực tiếp tham gia vào trong cốt truyện. Điểm kế tiếp chính là “kỳ huyễn”. Các tiểu thuyết của Kim Dung thường lấy các đề tài lịch sử lồng vào tiểu thuyết võ hiệp, võ công chiêu thức đều là giả giả thật thật, ly kỳ nhưng hợp lý. Võ công trong “Kungfu” lại là “cổ kim giao hòa”, cũng thực thực giả giả, ly kỳ nhưng hợp tình hợp lý. Kỳ huyễn chính là từ một câu chuyện xưa như mộng cảnh từ thời Minh triều xa xưa, dùng thôi miên thuật sáng tạo thành một môn võ công chân thật. Chính nghĩa, võ công, tình yêu, cừu hận, gia đình, sư phụ đều như thật như giả, kỳ diệu khó lường, chuyển đổi liên tục. Tác giả như tự thuật lại từng tiết tấu của chuyện xưa một cách chậm rãi, sau đó phát triển lên một cách đầy kịch tính, tựa như đang cùng độc giả nói chuyện với nhau, nổi bật lên trong đó là vấn đề về chính nghĩa
Nhất là vấn đề về việc giết người trong chính nghĩa và trong pháp luật, phân tích mổ xẻ về tâm lý tội phạm, về tình yêu, về gia đình, khiến cho độc giả dần dần đi vào trong cuốn sách lúc nào không biết, tựa như đang trao đổi, bàn luận với nhân vật chính “Uyên”, cho đến tận hậu ký của cuốn truyện, khi đó độc giả và tác giả đều hòa lẫn vào nhau, tính tự thuật được đẩy mạnh lên cao.
Quyển sách không chỉ là một tác phẩm đặc sắc trên mạng mà còn là một quyển sách xuất bản bán rất chạy.
Câu chuyện phát sinh vào năm 1986 ở Chương Hóa, nhân vật chính được dùng phương thức tự thuật để dẫn dắt câu chuyện. Chương Hóa cũng là địa điểm mà tác giả sinh ra,
Quyển sách được xuất bản cùng lúc với bộ phim cùng tên “Kungfu” của Châu Tinh Trì đã gây ra cơn sóng chú ý thật lớn đối với công chúng. Chỉ tính riêng tại Trung Quốc đại lục, sau hơn một tháng phát hành đã bán được năm vạn quyển. Cũng có người cho rằng đó là may mắn của tác giả, nhưng điều đó cũng phản ánh là tác phẩm này của Cửu Bả Đao đích thực là có phong cách đặc biệt
Kinh khủng + nhiệt huyết, tiểu thuyết dành cho thanh thiếu niên khác hẳn với các tiểu thuyết cùng loại, sử dụng ngôn ngữ châm biếm, hài hước tạo nên một sử thi võ lâm hào hùng. Đó chính là sự thành công lớn nhất của tác phẩm.
“Trên đời này có một thứ gọi là Chính Nghĩa”
Chính nghĩa phải cần đến “Kungfu”.
The Following 2 Users Say Thank You to B_Q_T_ For This Useful Post: