VIP VĂN ĐÀN  

Quay lại   VIP VĂN ĐÀN > Lôi Phong Đỉnh > Võ Gia Trang > Bạch Ngọc Hoa Viên

Chúc Khách một ngày tốt lành!
Cách đọc truyện VIP bằng chuyển khoản qua Paypal - Moneybookers - ATM - Ngân Hàng.( ACB; VCB; Đông Á; Agribank; Vietinbank.)
Khi gửi tiền vào TK BQT các bạn nhớ ghi nick của mình ở vipvandan.vn - Cám ơn!
Mục lục truyện VIP.
Mục lục truyện mới dịch trong tháng 07/2010
Silver Lunar - Version 2.0 - Chương trình hỗ trợ dịch

Tông Sư Bại Hoại, Mời các bạn đón xem!!!


Gửi trả lời
 
Công Cụ Dạng sắp xếp bài
  #1  
Cũ 03-09-2010, 07:26 PM
Avatar của Bạch Ngọc Tuyết
Bạch Ngọc Tuyết Bạch Ngọc Tuyết đang Offline
Super Moderators - Box

Dịch Giả
 
Ngày gia nhập: Feb 2010
Bài gửi: 612
Mặc định Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh

Link Chương 1 - 138 File txt
Từ Chương 1 - 138 do Tàng Thư Viện và 4vn dịch
http://www.mediafire.com/download.php?uyryo4lgi1y

Hoặc
http://vip.vandan.vn/img/file/vip.va...uyet 1-138.zip

File Doc
http://www.mediafire.com/download.php?ogyyl2wjyyy

Chương 139: Nửa Mừng Nửa Lo (Thượng)

 vipvandan.vn  :
Thân hình của Vũ Văn Kiên thoáng lùi về sau, hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay xuất ra hơn mười kiếm, kiếm quang phi vũ, xuất nhanh như chớp, gậy trúc trong tay của Hoa Tự Lưu vung lên, đảo mắt cái đã bức trường kiếm của Vũ Văn Kiên trở về, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, gậy trúc trong tay của Hoa Tự Lưu xoay một cái, sau khi đánh bật trường kiếm của Vũ Văn Kiên thì đâm thẳng về trước, đánh văng Vũ Văn Kiên ra khoảng một trượng, quát lên:" Vũ Văn Kiên, đừng quản chuyện người!" Quay đầu lại "thấy" Tư Mã Sĩ há miệng phun ra một tia máu tươi, rồi phi thân lên, vụt chạy, miệng hét lớn lên một tiếng:" Chạy đi đâu!" Phi thân đuổi xem, hai mắt của hắn tuy mù, nhưng mà tựa như là có mắt như người bình thường, thoáng cái đã lướt qua đỉnh đầu của quần hùng, đuổi theo, Vũ Văn Kiên thấy hắn đuổi theo không tha cho Tư Mã Sĩ thì quát lên:" Hoa Tự Lưu, hay cho một người hiệp nghĩa như ngươi, có ta ở đây, ta sẽ không để ngươi đả thương Tư Mã huynh!" Sau đó cũng đuổi theo, vượt qua hơn ngàn đầu người, hạ xuống thạch bích.

Những chuyện này xảy ra nhanh chóng, ngoài dự liệu của tất cả mọi người, không ai biết cuối cùng là đã có chuyện gì xảy ra, ba bóng người phi thân, rồi lao xuống thạch bích, đảo mắt cái đã biến mất.

Lúc Hoa Tự Lưu xuất gậy trúc thì Phương Kiếm Minh thu thiên thiền đao trong tay trở về, lăng không xoay người một cái, hạ xuống vững vàng, ngẩn người, không hiểu tại sao Hoa Tự Lưu lại động thủ với Tư Mã Sĩ, chỉ nghe tiếng gió vù vù vang lên, sau đó ba người nối tiếp nhau phi thân đi, phóng qua đầu quần hùng, biến mất, trong lòng hắn thầm nghĩ:" Hoa đại ca bị gì thế, tại sao lại tấn công từ phía sau, Tư Mã Sĩ và hắn có thù oán gì sao? Hắn ngồi ở đây lâu như vậy, chẳng lẽ là để tìm kẻ thù của hắn sao!" Trên thạch bích, đảo mắt cái đã có ba cao thủ rời đi, xem ra có vẻ hơi buồn cười, nhưng mà người trong võ lâm làm việc kỳ quái. Hoa Tự Lưu động thủ tấn công Tư Mã Sĩ sau khi bị Phương Kiếm Minh đánh bại, chuyện này khiến cho người khác khó hiểu, nhưng Phương Kiếm Minh đại chiến với Tư Mã Sĩ một trận, đánh bại đối phương, điều này lại càng khiến cho mọi người kinh hãi, trong lòng mọi người không ai nghĩ đến lý do tại sao Hoa Tự Lưu lại tấn công Tư Mã Sĩ, trong chốn võ lâm cừu sát không ngừng, nếu đi lo hết mọi chuyện như thế thì, người đó nhất định là một tên đần! Tiếu lão đầu thấy Phương Kiếm Minh đánh bại Tư Mã Sĩ thì trong lòng cao hứng, đi đến, cười nói:" Phương lão đệ, quả nhiên là không khiến chúng ta thất vọng, võ công của ngươi so với ngày đầu chúng ta gặp nhau đã tăng lên không ít, ngươi càng ngày càng khiến ta cảm thấy thú vị, ha ha..." Phương Kiếm Minh thì lại có cảm giác không yên lòng:" Tiếu tiền bối, Hoa đại ca đuổi theo Tư Mã Sĩ, nhất định là nguy hiểm, hay là chúng ta đuổi theo xem sao!" Tiếu lão đầu lắc đầu nói:" Võ công của Hoa Tự Lưu cao thâm khó lường, lúc nãy hành động của hắn khác với lẽ thường, đại khái có lẽ là do trong lòng phẫn nộ, ta nghĩ hắn không có việc gì đâu, không cần phải lo lắng, hơn nữa, với ngữ khí lúc nãy của hắn thì ta nghĩ hắn nhận ra Tư Mã Sĩ chính là kẻ thù của hắn, chuyện này chúng ta làm sao có thể quản được! Chúng ta có đi theo cũng chỉ sợ là vô ích mà thôi!" Nói xong rồi lão cười ha hả, vỗ vỗ vai của hắn, quay đầu nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy Khổng Hải Sơn ngồi dưới đất, vẻ mặt cao thâm khó lường thì cười hỏi:" 'Thất Tình Công Tử', có hứng thú thượng đài sao?" Khổng Hải Sơn cười ha hả:" Vĩ Phương lão đệ này, võ công quả thực cường hãn, Tư Mã Sĩ còn không phải là đối thủ của hắn, vãn bối sao dám ra bêu xấu mình chứ, tốt nhất là bảo vệ danh tiếng quan trọng hơn!" Nói xong thì lại cười to một tiếng.

Tiếu lão đầu quay lại nhìn những người trong võ lâm, bọn họ thấy Tiếu lão đầu nhìn họ, thì làm sao mà không hiểu ý của lão chứ, vừa rồi bọn họ đã được nhìn thấy uy lực của thiên thiền đao, trong lòng sớm đã nguội lạnh, sao còn dám đi ra nữ chứ, cho nên không có ai lên tiếng, hiển nhiên là đã bỏ qua ý định tranh đoạt thiên thiền đao, Tiếu lão đầu nhìn về phía phó bảo chủ Trịnh Khả Trang của phi ưng bảo. Người này lúc trước đã động thủ với Phong Công Độ, hai bên đều lưỡng bại câu thương, lúc này thương thế trên vai của hắn đã chuyển biến tốt đẹp, đứng ở đó lạnh lùng nhìn vào giữa sân, thấy Tiếu lão đầu cười hì hì thì hừ một tiếng, chăm chú nhìn Phương Kiếm Minh một cái, tựa như muốn ghi nhớ rõ dung mạo của hắn, xoay người thối lui, phi thân hạ xuống thạch bích, số người rời đi ngày càng nhiều! Tiếu lão đầu nhìn về phía Ma Giáo, trên mặt của phi long tử mang theo một nụ cười, nhìn về phía lão, mang theo một ánh mắt cao thâm khó lường, cũng không biết là cười thật hay là cười giả, Đông Phương Thiên Kiêu thì đứng kế bên phi long tử mỉm cười, đôi mắt đẹp nhìn về phía Phương Kiếm Minh. Không thèm liếc nhìn Tiếu lão đầu một cái nào, ba người trưởng lão thì dứng yên không nhúc nhích, nét mặt không có chút biểu cảm, nhưng cũng không có ý định ra tay, còn tiểu nha hoàn thì đứng đằng sau Đông Phương Thiên Kiêu cũng không chú ý đến Tiếu lão đầu. Cuối cùng Tiếu lão đầu nhìn sang phía Địch Hướng Thu và thiếu niêng mang kiếm, Địch Hướng Thu vốn nóng lòng muốn thử, đột nhiên nhớ đến gì đó, nét mặt buồn bã, không có đi lên. Còn thiếu niên mang kiếm thấy Tiếu lão đầu nhìn lại thì giống như là giật mình hoảng hốt.

Tiếu lão đầu thấy bọn họ cũng không có ý định ra tay, xem ra Phương Kiếm Minh nhất dịnh là chủ nhân của Thiên Hà Bảo Lục, nên nhìn quanh cao giọng nói:" Còn có ai chưa đánh?" Sau khi hỏi mấy tiếng, mà không có ai đi ra, có người thậm chí còn phi thân xuống thạch bích, đại khái đã biết chủ nhân của Thiên Hà Bảo Lục là vị phương thiếu niên này rồi, ở lại cũng không còn gì nữa, hôm nay sắc trời cũng đã tối rồi, cả ngày nay bọn họ còn chưa có ăn cơm, bụng đã sớm đói, tốt hơn là nên đi về ăn cơm rồi ngủ! Đến nước này, Tiếu lão đầu cao giọng nói:" Xem ra không có ai muốn ra tay, hôm nay phương lão đệ kỹ áp quần hùng, sau này Thiên Hà Bảo Lục chính là của hắn!" Vừa nói vừa vầm Thiên Hà Bảo Lục đưa cho Phương Kiếm Minh, Phương Kiếm Minh đỏ mặt, nghiêng mắt nhìn về phía Long Bích Vân ở xa, Long Bích Vân mỉm cười với hắn, ánh mắt có vẻ khác thường, đó là thể hiện sự tán dương, Phương Kiếm Minh hơi chần chừ, không tiếp nhận Thiên Hà Bảo Lục, Tiếu lão đầu cười hà hà, ném Thiên Hà Bảo Lục vào trong lòng hắn, cười nói:" Bảo vậy này bây giờ là của ngươi, mặc dù chúng ta đã có quân tử hiệp định, nhưng mà trên đời này tiểu nhân cũng không ít, đừng để bọn tà ma ngoại đạo cướp được, gây tai họa cho võ lâm, nếu không đó là tội của ngươi!"

Phương Kiếm Minh vội vàng nắm chặt Thiên Hà Bảo Lục, đang định nói gì thì nghe được tiếng người cười nói:" Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, phương lão đệ, hôm nay đệ nhất cử thành danh, tiền đồ vô hạn, thấy được đao pháp của đệ ta hết sức vui mừng, đáng tiếc là còn có việc cho nên không thể ở lại lâu, nếu sau này có thời gian chúng ta sẽ luận bàn một chút, cho Hoa đại ca thấy được sự lợi hại của thiên thiền đao." Phương Kiếm Minh thấy Hoa đại ca bước đến thì vui vẻ:" Đúng rồi, võ công của Hoa đại ca so với đệ còn cao hơn, Thiên Hà Bảo Lục nên thuộc về Hoa đại ca." Tiếu lão đầu ngẩn người, nhưng lại thấy sắc mặt của vị Hoa đại ca trầm xuống:" Phương lão đệ, chúng ta là người trong giang hồ, thân là một hán tử, sao lại có vẻ gượng ép thế, sao lại không thoải mái đi, của đệ tức là của đệ, ta không có ý ra tay tranh đoạt thì nó làm sao là của ta được! So với việc đánh nhau với đại ca một trận thống khoái và Thiên Hà Bảo Lục thì cái quan quan trọng hơn, ha ha , đều là hán tử không nên lề mề, như thế thì còn gì là anh hùng hảo hán!"

Phương Kiếm Minh cũng không phải là một người ra vẻ ta đây, nghe vậy trong lòng dâng lên một cảm giác hăng hái, cười lớn:" Thính Quân Nhất Tịch Thoại, Thắng Độc Tam Niên Thư, tiểu đệ thụ giáo, sau này nếu có thời gian rỗi, tiểu đệ nhất định không làm Hoa đại ca thất vọng, đến lúc đó tiểu đệ tìm đến cửa, Hoa đại ca cũng đừng quên chuẩn bị rượu ngon đó, nếu không thì cũng thiếu mất chút thú vị!" Hoa đại ca cười vang:" Cái đó dĩ nhiên là không thể thiếu được!" Túy lão nhân nghe xong thì nhảy dựng lên, này Hoa lão đệ, không biết là phủ đệ ở nơi nào, đến lsuc đó thì lão đây cũng đến góp vui." Hoa đại ca nghe xong thì lộ vẻ vui mừng:" Tiền bối, lúc đó tiền bối cùng Phương lão đệ đến một chỗ, người đó sẽ biết!" Vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía Ngô Thế Minh, sau đó quay đầu sang chỗ Phương Kiếm Minh và túy lão nhân:" Tại hạ có việc phải đi trước, cáo từ!" Nói xong thì xoay người đi, Ngô Thế Minh thấy Phương Kiếm Minh đoạt được Thiên Hà Bảo Lục thì làm sao mà mất hứng chứ, mặc dù Phương Kiếm Minh không phải là thân nhân của hawnsm nhưng mà hai người chơi đùa từ bé, Ngô Thế Minh đã sớm coi hắn là thân đệ đệ, thấy Hoa đại ca ra hiệu với hắn thì nói nhỏ bên tai Phương Kiếm Minh vài câu rồi cũng cáo từ rời đi, đuổi theo Hoa đại ca, hai người xuống thạch bích.

Sau khi Hoa đại ca và Ngô Thế Minh rời khỏi thạch bích thì những người khác cũng lần lượt rời đi, cuối cùng trên thạch bích chỉ còn lai, bốn người Tiếu lão đầu, Phương Kiếm Minh, người của Ma Giáo, Long Bích Vân, Long Nguyệt, Địch Hướng Thu, thiếu niên mang kiếm và huynh đệ Sử Đan Phong, Phương Kiếm Minh giương mắt nhìn về phía Long Bích Vân thì thấy nàng cũng nhìn về phía hắn, ánh mắt ám muội, cười duyên, cực kỳ mê người, Đông Phương Thiên Kiêu cũng đi đến, cười nói:" Phương huynh, chúc mừng huynh đoạt được Thiên Hà Bảo Lục, huynh đoạt được nó, so với Long Bích Vân thì tốt hơn nhiều, ta cũng yên tâm hơn, không biết phương huynh có ở gần đây không?" Phương Kiếm Minh ngẩn ra, không biết những lời này của nàng có dụng ý gì, Long Bích Vân thong thả đi đến gần, cười nói:" Phương lang, hôm nay đã đoạt được Thiên Hà Bảo Lục, nên cùng đi với ta!" Phương Kiếm Minh nhướng mày, đanh định nói chuyện thì Đông Phương Thiên Kiêu đã lên tiếng trước:" Long tiểu thư, phương huynh thật sự là vị hôn phu của cô sao?" Trong mắt của Long Bích Vân hiện lên tinh quang, thản nhiên cười:" Đương nhiên, trước mặt quần hùng, ta có thể lấy danh dự ra đùa được sao? Đông Phương muội muội, chẳng lẽ muội không tin?"

Đông Phương Thiên Kiêu cười hì hì:" Long tiểu thư, cô và phương huynh biết nhau được có vài ngày, mối quan hệ này không phải là quá nhanh sao, theo như ta được biết, phương huynh quả thật là có một vị hôn thê, nhưng mà người này hình như không phải là Long tiểu thư, không biết Long tiểu thư làm sao giải thích đây?" Long Bích Vân mỉm cười, không hề yếu thế:" Không phải ta, vậy đó là ai, Đông Phương muội muội, muội cũng không nên nói ra điều không đúng!"

Sửa bởi Bạch Ngọc Tuyết : 05-05-2010 lúc 12:07 AM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Bạch Ngọc Tuyết For This Useful Post:
  #2  
Cũ 03-09-2010, 07:32 PM
Avatar của Bạch Ngọc Tuyết
Bạch Ngọc Tuyết Bạch Ngọc Tuyết đang Offline
Super Moderators - Box

Dịch Giả
 
Ngày gia nhập: Feb 2010
Bài gửi: 612
Mặc định Trả lời: Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh

Chương 139: Nửa Mừng Nửa Lo (Hạ)


 vipvandan.vn  :
Đông Phương Thiên Kiêu cắn cắn răng, khẽ nhíu đôi mày liễu, cười lạnh:" Long Bích Vân, ta không nói chuyện với ngươi, chờ sau khi ngươi trở về sư môn, ta xem ngươi làm sao ăn nói với sư phụ của mình, hôm nay Phương huynh bị ngươi gọi là Phương lang, không đến ba ngày, cả võ lâm nhất định sẽ chấn động, đến lúc đó ta xem ngươi làm sao còn hành tẩu trên giang hồ!" Khuôn mặt xinh đẹp của Long Bích Vân không hề có chút thay đổi gì:" Đông Phương muội muội, hôm nay khó khăn lắm ta và Phương lang mới gặp gỡ, sao muội lại nói ra những lời như thế, Phương lang là vị hôn phu của ta, làm sao ta không nhận ra được, và tại sao lại không dám thừa nhận, trong lòng ta cũng cảm thấy rất là lạ, tại sao Đông Phương muội muội lại tức giận như thế, hơn nữa xưng hô với ta cũng ngày càng xa lạ!"

Đông Phương Thiên Kiêu chà chà chân xuống đất, mặc kệ Long Bích Vân nói gì, xoay người sang mỉm cười với Phương Kiếm Minh:" Phương huynh, đầu xuân sang năm, ở kinh thành có đại hội võ lâm, hy vọng có thể gặp lại huynh ở đó, muội sẽ chờ huynh, và có một chuyện quan trọng cần nói!" Nói xong, cũng không thèm nhìn đến Long Bích Vân, thân hình mảnh mai dao động, thướt tha trở về, Phương Kiếm Minh nghe xong thì cảm thấy mơ hồ, kêu lớn:" Đông Phương cô nương, có chuyện gì, tại sao lại không thế nói ra ngay lúc này đi!" Nhưng Đông Phương Thiên Kiêu không có quay đầu lại, yêu kiều nói:" Phương huynh, chuyện này liên quan đến thân thế của huynh, nếu huynh muốn biết phụ mẫu là ai, thì đừng có quên ước định này đó!" Vừa nói vừa đánh mắt với Phi Long Tử, Phi Long Tử cười ha hả:" Phương tiểu tử, nếu lão phu không tìm được nghĩa phụ của ngươi thì nhất định lão phu sẽ đến tìm ngươi để mà đánh nhau, ha ha ..." Sáu người của ma giáo phi thân phóng xuống thạch bích. Phương Kiếm Minh sau khi nghe Đông Phương Thiên Kiêu nói xong thì ngây người. Thân thế của hắn!? Có người biết được thân thế của hắn, có người biết cha mẹ của hắn là ai! Đây chính là điều mà Phương Kiếm Minh mong muốn biết được nhất trên đời, hôm nay có người biết, khiến cho trong lòng Phương Kiếm Minh nửa mừng nửa lo, vội mở miệng hỏi:" Đông Phương cô nương, từ từ đã, cha mẹ của ta đang ở nơi nào? Đông Phương cô nương, đông ..." Hắn phi thân đuổi theo đến thạch bích thì thấy sáu bóng người đang bay ở phía xa, bọn người Đông Phương Thiên Kiêu và phi long tử đã đi xa, cho dù có đuổi theo thì sợ rằng bọn họ cũng không nói cho hắn biết.

Phương Kiếm Minh biết được Đông Phương Thiên Kiêu biết về thân thế của hắn thì còn cao hứng hơn việc đoạt được "Thiên hà Bảo Lục" gấp trăm lần, trong lòng hắn vừa vui vừa lo, thoáng cười ngây ngô, chạy đến chỗ đám người Tiếu lão đầu:" Tây Môn sư phụ, Tiếu tiền bối, Túy tiền bối, Bệnh tiền bối, mọi người có nghe không, có người biết được thân phận của con, thật là vui quá, thật sự là không biết phải diễn tả thế nào, sư phụ ... Nghĩa phụ ... Các người đang ở đâu, có biết rằng không bao lâu nữa là Minh Nhi đã biết được cha mẹ của mình không, không còn là một tiểu tử không rõ lai lịch nữa, con ..." Nói đến đây thì thanh âm của hắn cũng nghẹn ngào, không nói tiếp được, vẻ mặt rất kỳ lạ, không giống cười cũng không giống khóc, hắn chớp mắt một cái, vài giọt lệ rơi xuống.

Đám người Tiếu lão đầu nghe xong thì cũng cảm thấy vui lây, thấy hắn cứ nói liên tục, rồi kích động không nói được, lưu hạ nhãn lên, cả bốn người đều khẽ thở dài một tiếng, bọn họ biết được Phương Kiếm Minh là một người trọng tình, từ nhỏ hắn sống ở thiếu lâm tự, mặc dù được sư phụ chăm sóc, nhưng dù sao họ cũng là người xuất gia, cả ngày ngoại trừ tập võ thì là tụng kinh, làm sao chăm sóc cho hắn tốt được, cũng không thể bù đắp được thứ mà hắn thiếu thốn nhất, đó chính là tình thương yêu của cha mẹ. Một người khi mới sinh ra, thì người yêu thương nhất chính là cha mẹ, cho dù hắn là một cô nhi, nhưng chỉ cần nghĩ đến cha mẹ của chính mình, thì nhất định cũng sẽ nhớ thương họ, đã nhiều năm như vậy, ở sâu trong nội tâm của Phương Kiếm Minh, hắn thật sự rất muốn biết về thân thế của hắn, mặc kệ là cha mẹ của hắn làm gì, cho dù chỉ là một tiểu nhị tầm thường, hắn cũng rất muốn biết, loại tình cảm này, bốn lão gia hỏa này cũng không thể hiểu rõ được!

Nhưng bốn lão, suốt nhiều năm qua đều đơn độc du đãng tứ phương, cũng hiểu được tình cảm của con người là quý giá thế nào, nhưng đối với thân tình thì có chút xa lạ, phụ mẫu của họ đã sớm mất, cũng không còn thân nhân gì, cho nên cũng không biết phải khuyên Phương Kiếm Minh thế nào, chỉ có thể đứng nhìn hắn, nửa câu cũng không thể thốt ra khỏi cổ họng được, Long Bích Vân thấy Phương Kiếm Minh đem tin tức báo lại cho bốn người Tiếu lão đầu, mà không hề liếc nhìn nàng một cái nào, dù chỉ là nhìn một cái thôi cũng đủ khiến nàng vui rồi, nhưng mà Phương Kiếm Minh hoàn toàn không có làm thế, Long Bích Vân mặc dù trấn tĩnh nhưng cũng không khỏi lộ ra vẻ thương tâm, khuôn mặt xinh xắn của nàng hơi vặn vẹo, mất tự nhiên, Long Nguyệt thấy được, làm sao mà không hiểu được tâm tình của tiểu thư chứ, đang định đi lên mắng cho Phương Kiếm Minh một trận, nhưng Long Bích Vân đã giữ nàng lại, đi đến bên cạnh Phương Kiếm Minh, ôn nhu nói:" Phương lang, tâm tình của chàng ta cũng có thể hiểu được, ta cũng cảm thấy vui lây, hay là chúng ta cùng đến ma giáo, tìm Đông Phương muội muội để hỏi rõ chuyện này?"

Phương Kiếm Minh đang trong tâm trạng kích động không biết trời nam đất bắc là gì, đột nhiên nghe được giọng nói êm tai của Long Bích Vân thì giật mình, đột nhiên nhảy dựng lên, hoảng hốt kêu lên:" Long cô nương, ta không phải là vị hôn phu của cô, ta nghĩ cô nhận lầm người rồi, cô làm thế, không chỉ ảnh hướng đến danh tiếng của cô, mà cũng khiến cho ta cảm thấy đau đầu, hai chữ Phương lang, xin cô đừng nhắc đến nữa!" Bệnh Thư Sinh nghe xong thì đột nhiên nói:" Long nha đầu, sư môn của ngươi không phải là cấm lập gia đình hay sao?" Tây Môn tiên sinh nghe xong cười nói:" Không sai, không sai, long nha đầu, người khác thì ta không biết, nhưng đối với quy củ của 'Từ Hàng Hiên' thì lão phu cũng biết một ít, Phương tiểu tử sao lại là vị hôn phu của ngươi, đêm đó ta thấy các người động thủ với nhau trên đường, hình như có mâu thuẫn, nếu ta không ra tay kịp thời thì không biết hậu quả sẽ thế nào, chỉ mới vài ngày không gặp thôi, sao mối quan hệ này lại thành như thế rồi!" Long Bích Vân mỉm cười nói:" Các vị tiền bối nếu muốn biết nguyên nhân trong chuyện này, thì có thể đến sư môn hỏi sư tổ, lão nhân gia người sẽ trả lời, xin thứ lỗi cho vãn bối vô lễ, không thể nói rõ nguyên nhân." Bốn lão nghe xong lời này thì nghĩ đến một người, nhịn không được mà lộ vẻ sợ hãi, kêu bọn họ đến Từ Hàng Hiên, đừng có đùa, nơi đó có một nữ nhân thiện lương nhất trên đời, nhưng cũng có một nữ nhân khác, khiến cho người khác đau đầu, nếu như để nàng ta gặp bọn họ, thì sợ rằng họ sống không quá ba ngày, muốn sống không được mà chết cũng không xong! Long Bích Vân thấy vẻ mặt của bọn họ, biết họ đã lĩnh giáo qua sự lợi hại của người đó, không nhịn được cười. Sau đó, xoay người sang chỗ khác, hướng về phía huynh muội Sử Đan Phong, Địch Hướng Thu và thiếu niên mang kiếm cười nói:" Địch huynh, Chung huynh, Mạn muội ta cũng chỉ có thể giải thích với mọi người như thế, chuyện của ta và Phương lang có liên quan đến một chút việc của sư môn, không tiện nói với người ngoài, đa tạ mọi người đã chiếu cố trong những ngày qua, hôm nay ta đã tìm được Phương lang rồi, muốn cùng quay về sư môn một chuyến, không còn cách gì khác là đành cáo biệt với mọi người!" Địch Hướng Thu nghe xong thì trong lòng có một cảm giác khác lạ, không nói nên lời, quả thật trong lòng hắn cũng có chút ái mộ Long Bích Vân, nhưng mà không phải là si tình như Sử Đan Phong, hắn quen biết với Long Bích Vân là nửa tháng trước. Lúc đó hắn và Sử Đan Phong đang rong chơi đây đó, trên đường đi thì gặp dược Long Bích Vân và nha hoàn Long Nguyệt, hai người nhất thời kinh ngạc, tiến lên chào hỏi, Long Bích Vân cũng không giấu diếm, nói cho họ biết mình là ai, hai người vừa nghe xong nàng chính là "Phiêu Miễu Tiên Tử" Long Bích Vân thì kinh hãi vô cùng, sau đó yêu cầu được kết giao và đi chung, Long Bích Vân mặc dù không đồng ý nhưng cũng không cự tuyệt, vì vậy bọn họ đi chung đường.


Sửa bởi Bạch Ngọc Tuyết : 03-09-2010 lúc 07:39 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Bạch Ngọc Tuyết For This Useful Post:
  #3  
Cũ 03-09-2010, 07:41 PM
Avatar của Bạch Ngọc Tuyết
Bạch Ngọc Tuyết Bạch Ngọc Tuyết đang Offline
Super Moderators - Box

Dịch Giả
 
Ngày gia nhập: Feb 2010
Bài gửi: 612
Mặc định Trả lời: Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh

Chương 140: Kiếm Minh Khoái Đào! (Thượng)

 vipvandan.vn  :
Sau đó, hai người bọn họ và chủ tớ Long Bích Vân đến nhà Sử Đan Phong, được vài ngày, đến này thứ tư thì nghe được tin là "Thiên Hà Bảo Lục" Xuất hiện, sau khi cùng phụ mẫu của Sử Đan Phong thương lượng, chuẩn bị lên đường, lúc này bởi vì Long Bích Vân vừa sai Long Nguyệt ra ngoài làm một việc cho nên bọn họn mới ở lại chờ nàng về, nào biết được, đêm hôm đó chính là đêm mà Kiếm Minh và tên dâm tặc kia đến Sử gia trang nháo sự một phen, khiến cho kế hoạch bị náo loạn, hơn nữa sáng ngày hôm sau Long Nguyệt vẫn chưa trở về, không còn cách nào khác hơn là phải hoãn thời gian lại thêm một ngày nữa, cũng may là bọn họ có ngựa tốt cho nên khi Phương Kiếm Minh vào trấn vào buổi sáng thì buổi chiều cùng ngày hôm đó họ cũng đến nơi, trên đường đi bọn họ gặp được vài người, ngoại trừ thiếu niên mang kiếm thì những người khác đều là những thiếu niên không hề có danh khí trong võ lâm, tuổi của họ đều là từ mười sáu đến ba mươi, dễ hòa đồng cho nên kết bạn cùng đi, cùng nhau vào trấn, đó cúng chính là chuyện xảy ra ngày đó trên trấn của Tiếu Lão đầu. Bọn họ muốn trọ trong trấn, nhưng tiếc là người thì nhiều cho nên khách điếm không có đủ phòng, đành phải phân ra tìm nơi ở trọ, do đó, Long Bích Vân cùng với Tư Mã Sĩ, Vũ Văn Kiên, và thiếu niên mang kiếm tạo thành một nhóm. Đêm đó khi Phương Kiếm Minh vừa từ khách điếm đi ra thì đụng phải tám người các nàng vừa dùng cơm từ tửu lâu về, đụng nhau ngay giữa ngã tư đường, cho nên không thể bỏ qua cho Phương Kiếm Minh được nhất là hai người Sử Đan Phong và Long Nguyệt.

Sau khi Tây Môn Tiên Sinh mang Phương Kiếm Minh đi thì nhóm người Long Bích Vân trở lại khách điếm một chuyến, chờ suốt ba ngày nhưng không có được tung tích của "Thiên Hà Bảo Lục", một người trong số đó bởi vì không hề biết được tí tin tức nào của "Thiên Hà Bảo Lục" nên sang ngày thứ hai là đã rời đi. Lúc này đột nhiên có một việc phát sinh, cũng không phải là đại sự gì, đó chính có vài vị muội tử của Tư Mã Sĩ biết hắn được ở nơi này cho nên tìm đến, khi đến nơi thì thấy được Long Bích Vân nên thầm nghĩ nàng chính là "Muội Tử" Mới của Tư Mã Sĩ, hơn nữa Long Bích Vân lại đẹp tựa thiên tiên, so với nàng thì các nàng chẳng khác nào là nha hoàng bên cạnh tiểu thư cả, không nói lời nào liền cùng Long Bích Vân giao thủ, nên xảy ra tình trạng náo loạn, Long Bích Vân cảm thấy phiền não, Tư Mã Sĩ cũng hiểu được cho nên cáo lỗi với Long Bích Vân và rời đi cùng với Vũ Văn Kiên.

Mấy ngày ở chung với Long Bích Vân, nếu nói là hắn không có cảm tình với nàng thì không thể nào được, nhưng mà hắn vốn không có ý định đeo đuổi Long Bích Vân bởi vì hắn nhận ra được võ công của nàng so ra còn cao hơn cả hắn, cho dù Long Bích Vân có nguyện ý cùng thân mật với hắn thì hắn cũng cảm thấy không thoải mái, mà Sử Đan Phong thì lại quá si tình, nói khó nghe một chút là tự mình đa tình mà còn không biết, cứ quyết tâm đeo đuổi Long Bích Vân, khi nghe được Long Bích Vân nói về chuyện đó thì không thể nào không thương tâm được cho nên sắc mặt của hắn chẳng khác nào là tro tàn, trong lòng cảm thấy đau khổ, Địch Hướng Thu là bạn tốt của Sử Đan Phong, cũng chỉ có thể thở dài nói:" Sử huynh, nếu như huynh sớm nghe ta khuyên bảo thì đã không có việc này, nàng chỉ đối với chúng ta như là ca ca mà thôi, điều này ta đã sớm nhận ra được, sao huynh lại không chịu nhận ra chứ!" Nghe Long Bích Vân muốn cùng bọn họ cáo biệt, hắn đặt thân thể của Sử Đan Phong lên vai, ôm quyền nói:" Long tiểu thư, đi đường cẩn thận, hi vọng chúng ta còn có thể gặp lại."

Long Bích Vân cười nói:" Nhất định, đầu xuân năm sau, Địch huynh đến kinh thành tham gia võ lâm đại hội một chuyến, lúc đó muội và Phương Lang cũng đến kinh thành một chuyến, gặp lại nhau cũng là chuyện dễ dàng."

Địch Hướng Thu nghe được bốn chữ "Muội Cùng Phương Lang" Thì trong lòng thở dài, xem ra thiếu niên tên Phương Kiếm Minh này quả nhiên chính là vị hôn phu của Long Bích Vân! Hắn quay đầu sang nói với thiếu niên mang kiếm:" Chung lão đệ, đệ định đi chung đường với chúng ta hay là lại tiếp tục độc hành?"

Thiếu niên mang kiếm mỉm cười:" Hai người xem ra là đi về, thật không may là đệ còn có một vài chuyện cần phải làm, cần phải đi về phía đông, nên chắc sẽ chia tay tại đây, dù sao thì sang năm kinh thành cũng có đại hội luận võ, đến lúc đó đệ cũng đến xem một chuyến, tin rằng lúc đó chúng ta sẽ gặp lại!"

Địch Hướng Thu cáo từ với hắn một tiếng rồi ôm Sử Đan Phong và Sử Đan Mạn đi xuống thạch bích, Sử Đan Mạn trước khi đi vẫn còn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Long Bích Vân, trong đáy lòng thì cũng có chút oán trách Long Bích Vân là tại sao không coi trọng ca ca của nàng mà lại coi trọng Phương Kiếm Minh, một thiếu niên bị bọn họ coi là "Dâm Tặc".

Long Bích Vân cảm thấy có lỗi khi nhìn họ rời đi, cho đến khi thân ảnh của họ biến mất trên thạch bích, lúc này mới quay sang thiếu niên mang kiếm, hỏi:" Chung huynh định đi đâu?" Thiếu niên mang kiếm cười đôn hậu:" Long tỷ tỷ, phụ thân của đệ muốn đệ đến Giang Nam một chuyến, sợ rằng không thể đồng hành cùng các người!" Long Bích Vân nghe khẩu khí của hắn có chút ngây thơ nên cười nói:" Chung huynh, trên đường cẩn thận!"

Thiếu niên mang kiếm cười ha hả:" Long tỷ tỷ, đệ thấy vị đại ca này rất tốt, võ công lại cao, tỷ lại coi trọng huynh ấy, khi các người thành hôn thì đừng quên gửi thiệp mừng cho đệ đó!" Nói xong hắn cũng không quản đến nét mặt đang thẹn thùng của Long Bích Vân và nụ cười khổ trên mặt của Phương Kiếm Minh, quay sang chỗ bốn người Tiếu lão đầu ôm quyền hét lớn:" Bốn vị tiền bối, Chung Đào xin phép đi trước!" Sau đó hắn xoay người phi thân hạ xuống thạch bích. Thiếu niên mang kiếm này vô cùng đôn hậu, đối xử với người khác rất thân thiện cho nên Phương Kiếm Minh cũng cảm thấy có hảo cảm với thiếu niên này.

Thiếu niên mang kiếm đã đi xuống rồi mà nét mặt của Long Bích Vân vẫn chưa hết ửng hồng, chỉ thấy bốn người Tiếu Lão đầu đang ở một bên thấp giọng nói cuyện với nhau, Phương Kiếm Minh đứng ở đó, sắc mặt chợt kinh chợt hỉ, thần sắc không cố định, Kỳ Lân Thử chạy đến bên cạnh Phương Kiếm Minh kêu chi chi tra tra loạn lên, thấy Phương Kiếm Minh không để ý đến nó nên chuyển ánh mắt sang phía hai người Long Bích Vân và Long Nguyệt, hai gò má của nó phồng lên, thổi phù phù, Long Bích Vân thấy thế thì bật cười, trông kiều mỵ vô cùng, hai mắt của Kỳ Lân Thử mở to, nhìn nàng một cách đắm đuối, Long Nguyệt đứng một bên thấy thế thì hừ một tiếng :" Sắc Thử"

Qua một hồi, sắc tời cũng đã dần ảm đạm, Long Bích Vân thấy Phương Kiếm Minh vẫn đang đứng yên tại chỗ nên quan tâm hỏi:" Phương Lang, chàng ... " Cả người của Phương Kiếm Minh run lên, kinh hãi nói:" Cô còn gọi ta là Phương Lang!" Long Bích Vân cười nói:" Phương Lang, muội không gọi chàng như thế, vậy ..."

Phương Kiếm Minh giống như là bị sét đánh vậy, xoay người phóng đi, trong miệng thì hô lớn:" Ta không phải là Phương Lang của cô, Long cô nương, xin cô thương xót mà bỏ qua cho tiểu tử này đi! Bốn vị tiền bối, tiểu tử xin phép đi trước, các người bảo trọng, thời gian còn nhiều, chúng ta nhất định sẽ gặp lại!" Hắn mang theo Kỳ Lân Thử bay ra khỏi thạch bích như một tia chớp, thân hình trầm xuống.

Tây Môn Tiên Sinh cười ha hả nói:" Tiểu tử thúi, trong ngôi miếu đổ nát ta có để cho ngươi vài món đồ tốt, đừng quên lấy đó, sang xuân năm sau chúng ta sẽ gặp lại ở kinh thành. Thật đúng là, có vợ rồi thì ngay cả sư phụ cũng không cần!"

Long Bích Vân không ngờ rằng Phương Kiếm Minh nói là đi, cho nên không kịp cáo từ với bốn lão, vội vàng mang theo Long Nguyệt đuổi theo.

Hoa Tự Lưu đuổi theo Tư Mã Sĩ phía trước, phía sau hắn thì Vũ Văn Kiên lại đuổi theo, ba người giống như là tia chớp rời khỏi thạch bích, trên đường gặp không ít người trong võ lâm, thấy ba người bọn họ từ trên thạch bích triển khai khinh công chạy vội, không coi thạch bích ra gì nên trong lòng cực kỳ hoảng sợ, tuy nói nơi đây cũng có thể lên xuống được nhưng nếu không có thân võ công cao tuyệt thì làm sao có thể dễ dàng như thế chứ, đột nhiên một người lớn tiếng:" Hoa Tự Lưu, manh hiệp Hoa Tự Lưu, ta đã từng thấy hắn, ý, hắn đuổi theo người kia để làm gì, chẳng lẽ người đó là kẻ xấu! Ai da, tại sao lại có người đuổi theo phía sau nữa, đây là chuyện gì, chẳng lẽ bọn họ không muốn có được Thiên Hà Bảo lục sao?"

Tiếp theo có người nói:" Người phía sau ta đã từng nhìn thấy, không phải chính là Vũ Văn công tử đó sao?"

Có người nghe xong kinh ngạc nói:" Chính là Vũ Văn công tử?"

Người kia nói:" Đúng vậy, Chính là thiếu trang chủ Vũ Văn Kiên của Bạch Đà sơn trang, một trong võ lâm Thập Đại Công Tử!"

"Oh, thì ra là bọn họ, hèn gì có bản lĩnh lớn như thế!"

Ba người bọn họ đều nghe được những lời mà những người này nói, nhưng tựa như là gió thổi qua tai, chỉ chú ý đến việc khiển khai kinh công, nhắm về phía trước mà chạy, chỉ sau một lúc là đã rởi khỏi thạch bích, chạy vào trong thạch lâm. Tư Mã Sĩ cũng không thèm nhìn phương hướng, xoay người chạy về phía tây, Hoa Tự Lưu quát:" Tư Mã Sĩ, ngươi còn muốn chạy đi đâu!" Hắn đuổi theo sát, mà ở phía sau thì Vũ Văn Kiên cũng đuổi sát hắn, trong chốc lát, cả ba người lại xuyên qua thạch lâm, ba người lại tiếp tục di chạy hơn hai mươi dặm, Tư Mã Sĩ không dám dừng lại, cũng không biết vì sao, khi thấy phía trước có một rừng cây thì trong lòng Tư Mã Sĩ cảm thấy vui vẻ, không chút do dự mà dấn thân lao vào.

Hai mắt của Hoa Tự Lưu tuy mù nhưng mà trời cao đã phú cho hắn một cái mũi thần kỳ, lại tu luyện một môn võ công thần kỳ, cho nên từ hô hấp của Tư Mã Sĩ đã nhận ra được, xoay mình hét lớn một tiếng, nắm lấy gậy trúc trong tay, bổ ra một gậy, mang thoe một cổ nội gia chân lực, phá không bay đi, đánh thẳng vào đại huyệt trên lưng của đối phương, Vũ Văn Kiên thấy thế thì kêu lên:" Sĩ huynh, cẩn thận gậy trúc của hắn! Hoa Tự Lưu, có bản lãnh thì nói chuyện rõ ràng!" Hoa Tự Lưu cười lạnh:" Đối với bọn tà ma ngoại đạo thì không cần phải nói nhiều."
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Bạch Ngọc Tuyết For This Useful Post:
  #4  
Cũ 03-09-2010, 07:44 PM
Avatar của Bạch Ngọc Tuyết
Bạch Ngọc Tuyết Bạch Ngọc Tuyết đang Offline
Super Moderators - Box

Dịch Giả
 
Ngày gia nhập: Feb 2010
Bài gửi: 612
Mặc định Trả lời: Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh

Chương 140: Kiếm Minh Khoái Đào! (Hạ)

 vipvandan.vn  :
Tư Mã Sĩ kêu lên một tiếng, thân hình giống như Thần Long Phi Thiên, gậy trúc bay xuyên qua dưới chân của hắn, hắn khom người một cái, tránh được đòn đánh từ gậy trúc của Hoa Tự Lưu, Tư Mã Sĩ liều mạng thúc dục nội lực không tiếc hao tổn, lách thân mình tránh chiêu, cho nên lâm vào thế sa cơ lỡ vận, mắt thấy Hoa Tự Lưu tiếp tục dùng gậy trúc đánh đến thì Tư Mã Sĩ vội vàng đưa tay sang bên hông, một tiếng nổ vang lên, gậy trúc đánh trúng vào tay của Tư Mã Sĩ đặt bên hông, Tư Mã Sĩ kêu lên đau đớn, văng ngược ra. Lăn mấy vòng trên cỏ, Hoa Tự Lưu muốn dùng gậy trúc tiếp tục tấn công thì Vũ Văn Kiên vượt lên xuất ra liên hoàn tam kiếm bức Hoa Tự Lưu lùi lại, rồi đỡ Tư Mã Sĩ dậy.

Hoa Tự Lưu thầm than đáng tiếc, gậy trúc trong tay lại vung lên, bổ ra một đạo kình phong về phía một gốc cây cổ thụ, cây cổ thụ vang lên hai tiếng "Răng Rắc" Rồi bị đứt thành hai đoạn, ngã ầm xuống.

Hoa Tự Lưu nói:" Vũ Văn Kiên, ngươi phá hư chuyện tốt của Hoa mỗ!" Vũ Văn Kiên dìu Tư Mã Sĩ, cười lạnh:" Ngươi nói ta là tà ma ngoại đạo, theo ta thấy thì ngươi mới chính là tà ma ngoại đạo, ngươi muốn dồn Tư Mã huynh vào chỗ chết hay sao!"

Hoa Tự Lưu thở dài:" Ai nói ta muốn lấy mạng của hắn, ta chỉ muốn bắt được hắn, buộc hắn nói ra là ai đã truyền võ công cho hắn, ta không ác độc đến mức đó!"

Vũ Văn Kiên hơi ngẩn người:" Có chuyện gì thì ngươi có thể hỏi Tư Mã huynh, nhất định phải bắt huynh ấy sao?"

Hoa Tự Lưu cười lạnh:" Ta không bắt được hắn thì liệu hắn có nói cho ta biết chân tướng sự việc!" Vũ Văn Kiên nói:" Ta không cần biết ngươi muốn hỏi Tư Mã huynh chuyện gì, hôm nay ta muốn xem ngươi làm sao có thể bắt được Tư Mã huynh!"

Đúng lúc này thì nghe được Tư Mã Sĩ há mồm ra phun ra một ngụm máu tươi, Hoa Tự Lưu nghe tiếng thì sắc mặt liền biến đổi, còn Vũ Văn Kiên thì kinh hoảng nói:" Tư Mã huynh, không có sao chứ?"

Tư Mã Sĩ cười ha hả:" Thật nhọc công Vũ Văn đệ, ta không có chuyện gì. Hoa Tự Lưu , không phải ngươi muốn bắt ta sao. Ta muốn coi coi ngươi làm sao bắt ta!" Hai tay của hắn bổ vào khoảng không, xuất ra một chưởng, Hoa Tự Lưu phi thân tránh chiêu, chưởng phong trúng vào một đại thụ, nổ vang một tiếng.

Sau tiếng vang, vẻ mặt của Tư Mã Sĩ trở nên dữ tợn, nhìn chằm chằm vào Hoa Tự Lưu, từng bước từng bước đi đến chỗ đối phương, lúc này sắc trời đã dần dần tối, một vòng sáng yếu ớt từ phía chân trời chiếu lại, một cơn gió lạnh từ bên ngoài cánh rừng thổi vào, trong mơ hồ có thể nghe được tiếng sói tru.

Thì ra lúc trước, Tư Mã Sĩ và Phương Kiếm Minh giao đấu đã bị Phương Kiếm Minh dùng Thiên Thiền Đao đánh cho huyết khí sôi trào, đã bị thương nhẹ, chưa kịp vận lực thì đã bị Hoa Tự Lưu đánh thêm một gậy, đành phải cố gắng vận chân lực tiếp một gậy, tuy đẩy lui Hoa Tự Lưu nhưng mà cũng chịu tổn thương không nhỏ, cho nên vội vàng phi thân đào tẩu, suốt dọc đường không dám dừng lại, cũng may là có Vũ Văn Kiên đuổi theo Hoa Tự Lưu nếu không thì sợ rằng hắn đã bị Hoa Tự Lưu bắt, cho nên trong suốt đoạn đường hắn chỉ cắm đầu mà chạy, không dám suy nghĩ nhiều.

Lúc nãy hắn mặc dù chịu một gậy của Hoa Tự Lưu nhưng lại có thể thở ra một hơi, và phun ra một ngụm máu tươi, nội lực khôi phục lại, nghĩ đến tình trạng chật vật lúc trước cho nên căm hận, đánh một chưởng về phía Hoa Tự Lưu, hắn chỉ hận không thể một chưởng giết chết Hoa Tự Lưu để giải tỏa nỗi hận trong lòng.

Hoa Tự Lưu tuy bị mù, nhưng từ sát khí trên người của đối phương cũng có thể biết được Tư Mã Sĩ tức giận đến cỡ nào, Hoa Tự Lưu xoay người, dùng đôi mắt không còn của mình để đối diện với ánh mắt của Tư Mã Sĩ:" Tư Mã Sĩ, ta hỏi ngươi, công phu của ngươi là do ai truyền thụ?"

Tư Mã Sĩ cười lạnh:" Hoa Tự Lưu, vấn đề này thì ngươi nên đi đến Tình Nhân Sơn Trang để hỏi, ta tin rằng ngươi sẽ tìm được đáp án ở đó, nhưng ta nghĩ rằng hôm nay ngươi khó mà thoát khỏi nơi đây được, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Nói xong thì quay sang Vũ Văn Kiên nói:" Vũ Văn đệ, giúp ta một tay."

Vũ Văn Kiên hơi chần chừ, Tư Mã Sĩ cười nói:" Muốn thành đại sự thì không thể không độc ác, Vũ Văn đệ, bạch đà sơn trang của các người bị võ lâm kỳ thị là tà đạo, chẳng lẽ đệ không cảm thấy sỉ nhục sao?" Sắc mặt của Vũ Văn Kiên chuyển sang hung ác, cười lớn:" Đúng vậy, phụ thân đệ mấy năm nay sở dĩ không có rời núi chính là do bọn giang hồ tự nhận là chính đạo hiệp nghĩa này làm khó làm dễ, võ lâm vốn là nơi thị phi, quyền nằm trong tay kẻ mạnh, ha ha ..." Hắn quay đầu về phía Hoa Tự Lưu:" Họ Hoa kia, đêm đó ta bại trong tay ngươi, đêm nay ta phải đòi lại món nợ này, Sĩ huynh, lên!"

Từ "Lên" Vừa dứt thì thân hình của hai người liền chuyển, từ trên không trung đánh xuống như tia chớp, một tả một hữu, bên trái là Tư Mã Sĩ, hai bàn tay xuất ra chưởng lực như âm phong tấn công Hoa Tự Lưu, bên phải là Vũ Văn Kiên, một thanh trường kiếm phá không bay qua, đâm thẳng vào đại huyệt trên thân của Hoa Tự Lưu, kiếm phong mãnh liệt, kiếm khí dâng cao, hai người này liên thủ công kích, sợ rằng ngay cả cao thủ trên Thiên Bảng cũng phải động dung.

Khóe miệng của Hoa Tự Lưu xuất hiện một nụ cười nhạo, không hề sợ hãi:" Hoa mỗ dù có chết cũng phải kéo theo một người!" Vừa nói vừa xuất gậy trúc trong tay ra, đâm ra, chỉ trong chớp mắt đã có mấy trăm trúc ảnh phân ra hai hướng đánh về phía hai người. Chỉ nghe tiếng kình phong vang lên trong rừng, thân hình của Hoa Tự Lưu lay động, xoay chuyển xung quanh hai người, Vũ Văn Kiên thấy thế thì kêu lên thất thanh:" Đây là thân pháp gì?"

Tư Mã Sĩ cười lạnh, song chưởng xoay chuyển, hai mắt xuất ra bạch quang, trong lòng bàn tay xuất hiện ra một khô lâu dữ tợn, một phách không chưởng bay về phía Hoa Tự Lưu trên không trung, lúc này Hoa Tự Lưu đang bị thanh trường kiếm của Vũ Văn Kiên bám lấy gắt gao, thấy thế liền hét lên một tiếng, chuyển thân một cái, mấy trăm trúc ảnh liền chuyển thành một cổ trúc khí cường đại, mang theo cuồng phong chuyển đến, đâm đến đầu vai của Vũ Văn Kiên, Vũ Văn Kiên nhanh chóng xuất ra tám kiếm, nhưng mũi kiếm lại bị lướt qua, khiến cho máu tươi chảy ròng ròng, một tiếng nổ vang lên, kình phong tứ phương bị kích động, trong vòng năm trượng, hoa cỏ cây cối gãy đổ vô số, bóng người bay tán loạn, Hoa Tự Lưu và Tư Mã Sĩ đồng thời phi thân lên cao hơn bảy trượng, vượt qua không ít cổ thụ, hai người đồng thời ra tay, một người một trúc đánh ra, đây chính là trúc pháp lợi hại nhất của Hoa Tự Lưu "Trúc Ảnh Thâm Tình", chỉ thấy trúc ảnh mãnh liệt hiện lên, tựa như là một thiếu nữ xinh xắn, vóc dáng tuyệt vời, đang nhẹ nhàng xoay tròn vóc dáng kiêu người của mình, một cảm giác ham muốn mãnh liệt ẩn chứa bên trong chiêu thức của Hoa Tự Lưu được xuất ra, trong phút chốc Hoa Tự Lưu tựa hồ như là một nam nhân đa tình, hắn muốn dùng tình cảm của mình bao lấy trái tim của thiếu nữ, mà thiếu nữ này chỉ có một, là người duy nhất, đa tình chứ không phải lạm tình. Nhưng mà người hắn yêu đang ở phương trời nào, không ai biết được, có lẽ hắn đã giấu kín trong tận nội tâm của mình!

Song chưởng của Tư Mã Sĩ xuất ra, khô lâu trong lòng bàn tay đột nhiên phát ra bạch quang chói mắt, song chưởng nhẹ nhàng vung lên, một mũi nhọn bạch sắc mang theo lực đạo mười vạn cân nghênh đón "Trúc Ảnh Thâm Tình" của Hoa Tự Lưu. Chiêu thức này chính là hắn lĩnh ngộ được từ trong "Bạch Cốt Địa Ngục Lục", có tên là "Truy Hồn Đa Tình", vây lấy thân thể hắn, khô lâu như ẩn như hiện, khô lâu tuy đáng sợ nhưng mà nó cũng có vẻ đẹp riêng của nó, thử tưởng tượng, một tuyệt thế mỹ nhân, đang dùng ánh mắt câu hồn của nàng nhìn ngươi, khiến cho ngươi không nhịn được phải động tâm, mỹ nhân mặc dù đã không còn, hóa thành bạch cốt, nhưng mà vẻ đẹp của nàng liệu ngươi có thể quên được không?

Vũ Văn Kiên định xuất kiếm nhưng mà thân thể đột nhiên bị kiềm hãm, hắn giật mình phát giác ra phía trước có hai cảm giác ngăn cản hắn, một cái là một tình cảm chân thành, vì một nữ tử mà có thể không màng tử vong, khiến cho người khác phải thương thâm, một cái là một cảm giác ham muốn mãnh liệt, muốn bắt hết nữ tử trong thiên hạ làm tù binh, hoàn toàn nghe thoe lệnh của nó, khiến cho kẻ khác cảm thấy e ngại nhưng mà cũng không thể nào cưỡng lại được sự hấp dẫn của nó.

Đây cũng bất quá là cảm giác mà thôi, Vũ Văn Kiên hơi ngây người, đột nhiên nghe được tiếng kêu thảm của Tư Mã Sĩ, hai hàng lông mài nhíu chặt, văng ra ngoài xa, thân thể va đập vào khiến cho ba cây đại thụ ngã xuống. Thân hình của Hoa Tự Lưu lộn một vòng, rồi từ từ hạ xuống, truy không có chật vật như Tư Mã Sĩ nhưng mà hai dòng máu tươi từ trong miệng của hắn liên tục trào ra, hai mắt của hắn trong khoảnh khắc tựa như là sáng lên, chứng kiến được một thứ gì đó rất đẹp, một cảm giác vui vẻ chợt hiện lên trên khóe mắt, hắn đang cười nhạo ai sao?

Vũ Văn Kiên nhìn thấy vẻ mặt này của Hoa Tự Lưu không biết là có chuyện gì đã xảy ra, nhưng trong lòng đột nhiên có một cảm giác bi thương, tựa như là khi bé bị chuyện gì đó oan uổng, nhưng phụ thân vẫn muốn đánh mình, trong lòng có cảm giác không cam tâm, khó hiểu, cùng với vô lực, thoáng chốc hắn trở nên ngây người, trường kiếm trong tay đã đưa đến cách ngực của Hoa Tự Lưu ba tấc, nhưng không có đâm xuống. Tư Mã Sĩ từ trên mặt đất bật dậy, kêu lên:" Vũ Văn đệ, giết hắn! Nếu không nhẫn tâm thì làm sao làm được chuyện lớn?"
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Bạch Ngọc Tuyết For This Useful Post:
  #5  
Cũ 03-10-2010, 10:16 AM
Avatar của Bạch Ngọc Tuyết
Bạch Ngọc Tuyết Bạch Ngọc Tuyết đang Offline
Super Moderators - Box

Dịch Giả
 
Ngày gia nhập: Feb 2010
Bài gửi: 612
Mặc định Trả lời: Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh

Chương 141: Một Cái Ôm Thân Mật (Thượng)

 vipvandan.vn  :
Vũ Văn Kiên nghe thấy Tư Mã Sĩ nói thì khẽ cắn môi, cổ tay run lên, đâm trường kiếm, trong lòng thầm nghĩ:" Hoa Tự Lưu, chớ có trách ta!"

Tư Mã Sĩ thấy Vũ Văn Kiên đâm kiếm đến thì trong lòng như có cảm giác thả lỏng, như buông bỏ được một tảng đá lớn vậy, trên mặt lộ ra thần sắc an tâm, chờ một hồi nhưng vẫn thấy hai người kia đứng lặng ở đó, và vẫn duy trì tư thế như cũ, có vẻ cổ quái, Tư Mã Sĩ ngạc nhiên nói:" Vũ Văn đệ, có chuyện gì thế, chẳng lẽ đệ còn muốn bổ thêm một kiếm nữa sao, ha ha, thôi đi, xem ra hắn đã chết!" Vũ Văn Kiên thoáng giống như là câm điếc, không hề trả lời, cũng không có phản ứng, Tư Mã Sĩ hô lên một tiếng, có cảm giác không ổn, nhưng không ổn ở chỗ nào thì hắn lại không biết, nên từ từ đi đến.

"Đứng Yên!" Một thanh âm từ trong rừng vang lên.

Tư Mã Sĩ giật mình, nơi này còn có người khác! Còn có một tuyệt thế cao thủ! Tư Mã Sĩ vừa định lên tiếng thì chỉ cảm thấy từ trong rừng bay ra một đạo kình phong, từ phía xa trong rừng thoáng hiện ra một thân hình đang lao đến, bên hông người đó còn mang một thanh đao, khi di chuyển, trên người của người đó phát ra khí thế cường đại, phô thiên cái địa, cây cối so với người này thì cao hơn hẳn, nhưng mà khi so với người này thì lại có cảm giác là giống như cỏ mọc ven đường vậy, chỉ cần hắn muốn là có thể dễ dàng dẫm đạp chúng dưới chân.

Tư Mã Sĩ chứng kiến thế thì trong lòng giật mình, cơ thể không tự khống chế được, một cổ kình phong bay đến, hắn không thể cản được, một tiếng "Bịch" vang lên. Thân hình của người kia từ khoảng cách hơn mười trượng đã hạ xuống giữa khu vực này, đạo kình khí sau khi đánh trúng thân hình của Tư Mã Sĩ vang lên tiếng "Bịch" thì không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Người vừa đến nhìn sang Vũ Văn Kiên, quát:" Lui!" Một đạo kình khí khác bay đến bên người Vũ Văn Kiên, Vũ Văn Kiên liên tục thối lui về bên cạnh Tư Mã Sĩ, người đến là một trung niên, có một màu da khỏe mạnh, cơ hồ là sáng bóng như ngọc, nhưng hai huyệt Thái Dương thì lại giống như người bình thường.

Tư Mã Sĩ và Vũ Văn Kiên nhìn tướng mạo của người vừa đến, nhưng mà bọn hắn chỉ vừa ngước lên thì đã thấy người kia nâng đại khảm đao ở bên hông, không cần liếc mặt một cái nào thì đã duỗi ngón tay ra, tám đạo kình phong xuất ra, đánh vào các huyệt đạo trên người Hoa Tự Lưu, có ba nguyệt đạo là ở phía sau lưng. Thân hình của Hoa Tự Lưu chấn động, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, khóe miệng vừa động, định nói gì đó nhưng mà không có lên tiếng.

Người đến cười ha hả:" Ta không cần biết giữa các ngươi có thù hận gì, nhưng ta không muốn thấy cảnh hai người vây công một người, hai người các ngươi mau cút đi!" Tư Mã Sĩ biết là đối phương có võ công cao thâm khó lường, nhưng hắn vẫn khẽ cắn môi:" Không biết tôn giá là ai, tại hạ là Thiếu Trang chủ Tư Mã Sĩ của Tình Nhân sơn trang, mong tôn giá không nên quản chuyện mà mình không nên quản!"

Người kia nghe được "Tình Nhân Sơn Trang" Thì trong mắt lộ ra tinh quang, liếc mắt nhìn Tư Mã Sĩ một cái rồi đột nhiên cười nói:" Thì ra là ngươi!" Tư Mã Sĩ ngẩn người, kinh ngạc nói:" Tôn giá nhận ra tại hạ?" Người kia cười nói:" Trở về nói cho cha của ngươi biết, sẽ có một ngày Đao Thần giá lâm Tình Nhân sơn trang, để tính lại món nợ cũ!"

Tư Mã Sĩ nghe thế thì sắc mặt đại biến, không nói gì, lập tức kéo Vũ Văn Kiên xoay người bỏ chạy, Vũ Văn Kiên thì trong lòng thất kinh, khi hắn và cha hắn nói chuyện về võ lâm thì cũng đã từng nghe cha hắn đề cập qua Đao Thần trên Thiên Bảng, thì ra người này chính là Đao Thần, khó trách, vừa rồi một kiếm vừa rồi của mình không thể nào đâm lên người của Hoa Tự Lưu được.

Tư Mã Sĩ và Vũ Văn Kiên sau khi chạy đi, thân ảnh biến mất, nhưng lại truyền đến thanh âm của Tư Mã Sĩ:" Đao Thần, ngươi chớ cuồng vọng, ngoại công của ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!" Đao Thần cười ngạo nghễ, dĩ nhiên là không để những lời nói đó vào đâu cả. Quay cầu sang Hoa Tự Lưu, Hoa Tự Lưu khom người, cung kính nói:" Hoa Tự Lưu tham kiến Đao Thần tiền bối!" Đao Thần hơi kinh ngạc, cười nói:" Thì ra ngươi chính là manh hiệp, ha ha, không tệ, công phu của ngươi không tệ, sao các ngươi lại đánh nhau thế?" Hoa Tự Lưu trầm tư một chút rồi nói:" Tiền bối, người đến là để tìm "Thiên Hà Bảo Lục?" Đao Thần lắc đầu:" Không phải, ta đến đây để tìm nghĩa tử của ta, đã lâu không gặp bóng dáng của hắn, không biết sống chết ra sao, ài ... đúng rồi các ngươi đánh nhau chính là vì liên quan đến Thiên Hà Bảo Lục sao?" Hoa Tự Lưu nói:" Tiền bối, thiên hà bảo lục xuất thế, ngài chắc cũng nghe nói?" Đao Thần gật đầu, Hoa Tự Lưu tiếp tục nói:" Vãn bối cũng có chút tò mò đối với thiên hà bảo lục, nên mới đên đây, cũng có ý đoạt bảo, nhưng đột nhiên phát hiện ra một người có võ công cổ quái, nên vãn bối nghi ngờ hắn có liên quan đến kẻ thù của vãn bối ..." Đao Thần nghe thế thì ngắt lời hắn:" Chờ một chút, ngươi nói là cừu nhân, sao cừu nhân của ngươi lại dính dáng vào đây!"

Trên ánh mắt vô hồn của Hoa Tự Lưu hiện lên vẻ đau thương, đúng là đã rơi lệ, Đao Thần sửng sốt, nhưng Hoa Tự Lưu thì cười nói:" Tiền bối, vãn bối cũng không sợ người chê cười, trước mặt tiền bối thì vãn bối chỉ là một tiểu oa nhi mà thôi, người trong võ lâm xem vãn bối là một người thần bí, nhưng thật sự trong lòng vãn bối lại có một nỗi thống khổ mà không ai biết, đó là khi vãn bối còn rất nhỏ, tất cả người trong gia đình của vãn bối đã bị một tên ma đầu sát hại, chỉ còn lại một mình vãn bối, võ công của tên ma đầu kia mặc dù vãn bối không nhìn thấy được nhưng mà vẫn có thể cảm nhận được, hôm nay trong khi luận võ thì vãn bối đột nhiên cảm giác được, trong lòng vừa vui mừng vừa sợ hãi, rốt cục đã phát hiện ra đầu mối của kẻ thù, ít nhất là kẻ kia có quan hệ với hắn, người đó chính là người lúc nãy, Tư Mã Sĩ, cho nên vãn bối mới đuổi theo hắn đến tận đây, còn người kia là thiếu trang chủ của Bạch Đà sơn trang Vũ Văn Kiên, hắn có quan hệ rất tốt với Tư Mã Sĩ cho nên đương nhiên là không thể để cho vãn bối bắt được Tư Mã Sĩ để hỏi rõ ràng mọi chuyện, chuyện sau đó thì chắc hẳn tiền bối cũng biết!" Đao Thần cảm thán một tiếng:" Hoa Tự Lưu, lời nói của ngươi tuy có chút kiêng kkyj nhưng ta cũng nghe ra được là võ công của tên Tư Mã Sĩ "Bạch Cốt Địa Ngục Lục", có liên quan đến với kẻ giết chết gia đình của ngươi năm xưa có đúng không?"

Hoa Tự Lưu nói:" Tiền bối nói không sai. Đúng là vãn bối hoài nghi tên Tư Mã Sĩ này có quan hệ với kẻ thù của vãn bối, nếu không thì cũng không nhất quyết phải đuổi theo!" Đao Thần hừ một tiếng:" Ta có thể nói cho ngươi biết là người giết chết cả nhà của ngươi có thể chính là người của Tình Nhân sơn trang, có khả năng người đó chính là lão già lợi hại nhất của sơn trang, từ võ công của ngươi thì ta cũng có thể đoán được là võ công của người nhà ngươi hẳn là không kém, cho nên muốn giết hết tất cả bọn họ cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, mà tà thư "Bạch Cốt Địa Ngục Lục" Này chính là của lão già ở Tình Nhân sơn trang, nhưng ta nghĩ là ngươi tốt nhất nên đi tu luyện thêm, với võ công hiện nay của người thì không phải là đối thủ của lão đâu! Đừng tự đi tìm cái chết, đến lúc đó thì không những không báo thù được mà còn táng mạng ở Tình Nhân sơn trang!"

Hoa Tự Lưu nghe đao thần nói thế thì mỉm cười:" Đa tạ tiền bối nhắc nhở, hôn nay đã phát hiện ra dấu vết của kẻ thù, vãn bối cũng đã yên tâm không ít." Đao Thần ngẩn người ra, trong lòng thầm nghĩ:" Ngươi nói nghe thật dễ dàng, võ công của lão gì kia không phải là hạng tầm thường." Hoa Tự Lưu biết là Đao Thần có hảo tâm, và biết trong lòng Đao Thần nghĩ gì nên cười nói:" Tiền bối, ngài không cần phải lo lắng cho vãn bối, mặc dù vãn bối không phải là đối thủ của lão nhưng sư phụ của vãn bối có thể giúp một tay, với võ công của người nhất định sẽ không thua kém lão già kia!"

Đao Thần có chút kinh ngạc, hỏi:" Sư phụ của ngươi là ai?" Hoa Tự Lưu cười thần bí:" Xin tiền bối thứ cho vãn bối vô lễ, lúc xuất môn, sư phụ đã căn dặn là không thể nói tên của người ra, sư mệnh có cãi, mong tiền bối không trách!" Vừa nối vừa xá Đao Thần một cái, tỏ vẻ có lỗi.

Đao Thần cười ha hả:" Ta làm sao mà trách ngươi vì vấn đề này chứ, thương thế của ngươi đã đỡ chưa?" Hoa Tự Lưu nói:" Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp, vãn bối đã cảm thấy tốt hơn, tiền bối muốn tìm người nào, tên là gì, vãn bối sẽ góp chút sức giúp tiền bối thám thính một phen."

Đao Thần thở dài:" Hắn là nghĩa tử của ta, năm đó trên đường đi bị buộc phải ly tán, nhiều năm qua ta vẫn đi tìm hắn. Tên hắn cũng bình thường thôi, không phải là người có danh tiếng gì, cho dù nói ra, thì ngươi cũng giống như ta thôi, trong biển người mênh mông thế này quả thật là chẳng khác nào mò kim dưới đáy biển, vừa rồi ta nghe ngươi nói là luận võ đoạt bảo, có chuyện gì xảy ra thế?"

Hoa Tự Lưu kinh ngạc:" Tiền bối đến đây chẳng lẽ không biết được việc Thiên hà Bảo Lục đã có người đoạt được sao?" Đao Thần cười hắc hắc:" Sáng sớm nay khi ta vừa đến thì phát hiện có không ít người đang đi cùng hướng, ta vừa định đi thì gặp phải một 'Cố Nhân', hắn cùng với một lão già khác đi chung, chúng ta ba người đánh nhau suốt cả ngày, ha ha, lão phu đã lâu rồi chưa có đánh nhau sảng khoái như thế!"

Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Bạch Ngọc Tuyết For This Useful Post:
Gửi trả lời


Đang xem: 74 (7 thành viên và 67 khách)
09789, eddiez, hai000, marlboro, nhanvan02, trunghoakysu, TuyetMai
Công Cụ
Dạng sắp xếp bài

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến Chuyên mục


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 09:49 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
truyenvip|vip van dan|vipvandan|vip