<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>VIP VĂN ĐÀN</title>
		<link>http://vipvandan.vn/</link>
		<description>truyện dịch online</description>
		<language>VN</language>
		<lastBuildDate>Sat, 31 Jul 2010 15:56:42 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://vipvandan.vn/images/misc/rss.jpg</url>
			<title>VIP VĂN ĐÀN</title>
			<link>http://vipvandan.vn/</link>
		</image>
		<item>
			<title>Thảo luận - Góp ý - Đề nghị phong cách dịch truyện Ta Là Một Tên Trộm</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1841&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 31 Jul 2010 06:24:14 GMT</pubDate>
			<description>Hiện tại tớ solo truyện này, MagicQ bận việc. 
 
Mục tiêu trước mắt là hoàn thành Quyển 1 trong vòng tay ủng hộ của mọi người. 
 
Phong cách dịch là...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Hiện tại tớ solo truyện này, MagicQ bận việc.<br />
<br />
Mục tiêu trước mắt là hoàn thành Quyển 1 trong vòng tay ủng hộ của mọi người.<br />
<br />
Phong cách dịch là nhí nhỏm, hạn chế tối đa câu chữ câu tiền của thằng tác giả. Làm sao cho câu chữ ngắn gọn mạch lạc. <br />
<br />
Ngôn từ: để gần hơn với người việt đồng thời giữ lại chất văn học trung quốc từ hàn việt sẽ được cân nhắc kỹ càng, và thuần việt nhất có thể ~~&gt; Bên cạnh đó 1 số đoạn thuần việt quá mọi người đọc thấy không hợp có thể nên đây thông báo, bản dịch tuy sửa lúc đó là muộn nhưng vẫn sẽ sửa để hoàn thiện nhất có thể.<br />
<br />
Ở trang 1 này tớ sẽ update những thay đổi mới nhất về vấn đề dịch thuật, một vài phá cách tớ muốn đưa vào. Các vấn đề sau đây<br />
<br />
- Dịch Du Hí mà không có từ ngữ chuyên ngành của dân game thì tớ thấy rất thiếu thốn. Vì thế sau chương 20 1 số từ đặc trưng cho gamer sẽ được đưa vào như Dam, Def, Hp, Mp, tất nhiên thay đổi ngôn từ này sẽ đc xem xét kỹ lưỡng.<br />
<br />
-Cách xưng hô, đây là nét đẹp của ngôn từ &quot;Vịt Nam&quot;, nên tớ sẽ dịch thay cho &quot;ta - mi&quot; bằng nhiều ngôi nhân xưng khác nhau tùy theo tình huống trong truyện đảm bảo phù hợp nhất với tình cảm nhân vật. À mà cái này cũng không mới mẻ gì lắm, thấy mọi người dịch truyện khác cũng làm tương tự nhưng việc làm này mới tại số ít các dịch giả phần đông mọi người vẫn là &quot;Ta, ngươi&quot; giống trong việt pharse<br />
<br />
2 vấn đề này cần cân nhắc khá là lâu mà có thể vẫn chưa phù hợp, mong mọi người góp ý, phê bình để bản dịch thay đổi.<br />
<br />
Tiến độ dịch thấy nội quy bảo là 20chương/tháng nếu là solo, việc này cơ bản là dễ, vì phần tớ dịch sẵn cũng được 11 chương tương ứng từ chương 25 đến chương 28 (thượng) của ta là một tên trộm rồi, bây giờ chỉ là dịch bủ 4 chương nữa thôi.:0 (141)::0 (141):<br />
<br />
Rất mong mọi người đóng góp ý kiến.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=37">Thảo luận truyện dịch</category>
			<dc:creator>naruto2302</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1841</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[[Y học] Bác sĩ thiên tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy - Chương 1]]></title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1839&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 20:59:54 GMT</pubDate>
			<description>*Muốn cứu người sao? Học y đi. 
 
Muốn giết người sao? Cũng là học y đi. 
 
Muốn nắm giữ gia tài hàng tỉ, có quyền lực vô thượng trong tay sao? 
...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font face="Times New Roman"><font size="4"><i><b><font color="Blue">Muốn cứu người sao? Học y đi.<br />
<br />
Muốn giết người sao? Cũng là học y đi.<br />
<br />
Muốn nắm giữ gia tài hàng tỉ, có quyền lực vô thượng trong tay sao?<br />
<br />
Ta, có thể nắm giữ sinh mệnh của ngươi.</font></b></i><br />
<br />
<font color="Red">Đó là lời giới thiệu trên trang chủ của truyện Bác sĩ thiên tài này. Tác giả của truyện - Liễu Hạ Huy - cũng là một người không quá xa lạ với các tác phẩm như Lân gia hữu nữ sơ trưởng thành (được xem như là một trong những tác phẩm tiêu biểu của thể loại đô thị), Cận chiến bảo tiêu. Và đây là bộ thứ ba của tác giả với nhân vật chính là người thừa kế của thế gia Trung hoa y dược, truyện kể về một xử nam với y thuật của mình chu du trong thế giới y học đầy mỹ nữ; với cách sắp xếp câu chyện hợp lý, nhiều tình tiết gây cười, bảo đảm đây sẽ là một bộ truyện rất đáng để mọi người đọc. Nhóm dịch Ngạo Thiên Môn xin gởi tới quý độc giả bộ truyện này. Xin cảm ơn!</font></font></font><br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<div align="center"><b><font size="5"><font color="Red">Chương 1: Vì tính mạng của ba mươi sáu trẻ sơ sinh</font></font></b><br />
<br />
<b><font color="Blue"><font size="3">Người dịch: Ngạo Thiên Môn (vip.vandan.vn)</font></font></b></div><br />
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Mời xem" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Mời xem'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
<font size="4"><font face="Times New Roman"><br />
“Không cần  phải nghi ngờ đây là một trong những sự cố y học tồi tệ nhất ở đất nước Trung Quốc”.<br />
<br />
Người phụ nữ trong trang phục màu xám nói với đám đông người xem trước ống kính truyền hình. Bối cảnh trong đó là tấm biển hiệu màu vàng của bệnh viện nổi tiếng nhất trực thuộc trường đại học Trung y Yên Kinh.<br />
<br />
“Bệnh tình của toàn bộ ba mươi sáu trẻ sơ sinh trong phòng hậu sản rất nguy kịch. Tính mạng của ba mươi em bé mới chào đời này chỉ như sợi chỉ treo mành chuông”. <br />
<br />
“Sáng sớm nay bắt đầu phát bệnh. Ba mươi sáu em bé đồng loạt bị sốt, có hiện tượng nôn mửa. Dựa theo bệnh án, phổi của các em bị nhiễm trùng ở các mức độ khác nhau. Thông tin từ những người lãnh đạo bệnh viện cho biết nguyên nhân nhiễm trùng vẫn cần phải kiểm tra thêm, tuy nhiên đây có thểlà một loại siêu vi trùng mới”.<br />
<br />
Khuôn mặt của nữ phóng viên xinh đẹp ngập tràn nỗi ưu tư, nàng ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc bệnh viện nói: “Bệnh viện đã thành lập một nhóm cứu trợ khẩn cấp bao gồm nhiều các chuyên gia y học . Chúng ta hy vọng bọn họ bàn tay vàng, cứu được tính mạng của ba mươi sáu em bé này”.<br />
<br />
“Các khán giả thân mến, chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho ba mươi sau em bé đáng yêu này”.<br />
<br />
Bụp!<br />
<br />
Lâm Thanh Nguyên viện trưởng bệnh viện trực thuộc trường đại học Trung y tắt  ti vi, quay sang nói với những người có mặt.<br />
<br />
“Chúng ta đang phải đối mặt với một tình  thế nghiêm trọng thế nào thì mọi người đã biết. Nếu điều này xảy ra, đây sẽ là nỗi ô danh lớn nhất trong lịch sử y học. cũng là sự cố y học lớn nhất trên thế giới. Danh dự của bệnh viện sẽ mất. Chúng ta sẽ đánh mất sự tín nhiệm của bệnh nhân đối với bệnh viện của trường đại học Trung y tại Yên Kinh”.<br />
<br />
“Các vị đang ngồi đây đều là chuyên gia trong lĩnh vực này. Bệnh viện chúng ta còn có sự trợ giúp của các chuyên gia đến từ các bệnh viện khác. Nhận nhiệm vụ lúc khó khăn này các vị đang gánh trên vai sự kỳ vọng của chính quyền và nhân dân. Tôi sẽ không nói dài dòng nữa. mọi người hãy cho ý kiến xem nên dùng cách nào để cứu tính mạng của ba mươi sáu em bé này”.<br />
<br />
“Trước khi có kết luận chính xác về vi khuẩn gây bệnh, chúng tôi không thể nào đề ra giải pháp hợp lý. Chẩn đoán đúng thì mới kê đơn được. Chưa có kết quả xét nghiệm, sao chúng tôi dùng thuốc được?” Một bác sĩ trung niên đeo kính nói không mang tính xây dựng. <br />
<br />
Thật đúng là bất hạn tám đời mới bị điều tới cái tổ quỷ quái này.<br />
<br />
Nêu thành công, danh, lợi đều có. Không chỉ được đài báo đưa tin mà còn được bệnh viện khen thưởng.<br />
<br />
Nếu thất bại thì tiền đồ của chính mmình sẽ mất hết.<br />
<br />
Nghĩ tới việc mình phải nhận trách nhiệm điều trị cho ba mươi sáu em bé trong sự cố y học này ai cũng thấy lạnh xương sống.<br />
<br />
“Khi bắt mạch có vẻ như là nhiễm trùng phổi, các poại thuốc chống siêu vi rút đã được dùng, vẫn không có chuyển biến. Nếu vẫn tiếp tục không có chuyển biến. Mọi người hãy cho ý kiến xem” Một bác sĩ Trung y già nói.<br />
<br />
Sau khi hai người do nói xong, cả hội nghị trở nên yên tĩnh <br />
<br />
Mọi người thầm nghĩ nghĩ về hai quan điểm này, một Trung y, một Tây y.<br />
<br />
Hơn nữa dù bọn họ có đề nghị gì thì cũng không ai dám nói ra.<br />
<br />
Nếu bọn họ có thể cứu được tính mạng của những em bé này, chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều sự tán thưởng.<br />
<br />
Nhưng nếu không cứu được tính mạng của các em bé. Liệu họ có trở thành thủ phạm chính không?<br />
<br />
Có ai tự nguyện dây vào cái việc sẽ mất hết thể diện này không?<br />
<br />
“Còn ai có ý kiến gì không?” Lâm Thanh Nguyệt đưa mắt nhìn từng người bên dưới, hỏi.<br />
<br />
Không ai đáp lại, tất cả đều quay đi tránh ánh mắt của ông ta.<br />
<br />
Ông ta khẽ thở dài.<br />
<br />
Xem ra sự nghiệp của ông ta sẽ kết thúc ở đây.<br />
<br />
“Tôi có cách” Một người đột nhiên nói to, phá vỡ sự yên lặng của hội nghị<br />
<br />
Nghe thấy có người đề xuất ý kiến, hai mươi bác sĩ đều quay nhìn người đó.<br />
<br />
Hắn ngồi ở trong góc tối nhất của phòng hội nghị. Nếu hắn không lên tiếng thì cũng không ai chú ý đến hắn.<br />
<br />
Dù có ai đó ngẫu nhiên nhìn thấy hắn thì họ sẽ nghĩ hắn là học trò của lão Trung y đó hay đại loại như tài xế gì đó.<br />
<br />
Mái tóc đen, mềm, buông che mất nửa mắt, hai má mịn màng, đôi mắt sáng, gương mặt thanh tú, cũng có vẻ đẹp trai.<br />
<br />
Nhưng nước da hắn lại trắng bợt như tờ giấy, giống như người mới khỏi bệnh.<br />
<br />
Điều làm người ta ngạc nhiên nữa là dù hắn còn rất trẻ, nhưng hắn lại mặc áo khoác dài màu đen, không hợp tý nào.<br />
<br />
Ai nấy cũng cau mày trước trang phục như ông già của hắn, không giống phần lớn lớp trẻ của một đô thị hiện tại như Yến Kinh.<br />
<br />
Hắn mỉm cười nhìn các chuyên gia và giáo sư có mặt trong phòng, ngón tay thon dài, mảnh mai như ngón tay con gái của hắn khẽ gõ trên mặt bàn. Hắn nhếch miệng cười, sắc mặt kiêu ngạo giống như một sĩ quan quân đội đang đi duyệt binh. <br />
<br />
Điều làm cho mọi người trong hội nghị khó chịu đó là trong mắt hắn bọn họ giống như những binh lính đang đợi kiểm tra.<br />
<br />
Nhớ tới gia thế của thanh niên này, Lâm Thanh Đại vui vẻ hẳn lên. Một tia hy vọng xuất hiện trong ông ta.<br />
<br />
Sao ông ta lại lãng quên thanh niên này vậy?<br />
<br />
Ông ta nhìn người thanh niên và hỏi: “Tần Lạc, cậu có cách gì không?’<br />
<br />
“Có” Người thanh niên trả lời.<br />
<br />
“Vậy cậu cứ nói đi, đừng ngại, Có gì thì nói cái đó, bây giờ chúng tôi đang trưng cầu ý kiến của mọi người” Lâm Thanh Nguyệt cười gượng nói.<br />
<br />
Ông ta sợ người thanh niên đó mất binhd tĩnh, không dám nói.<br />
<br />
Tần Lạc vốn không biết sợ là gì. Hắn nói to: “Tôi nghĩ đây là bệnh dịch tả”.<br />
<br />
Ồ!!!<br />
<br />
Toàn hội nghị xôn xao.<br />
<br />
Nếu không phải tình hình đang rất nghiêm trọng, e rằng đã có nhiều người cười phá lên.<br />
<br />
“Này, cậu thanh niên, không hiểu gì thì đừng nói lung tung. Sao cậu lại kết luận là bệnh dịch tả. Những đứa trẻ sơ sinh này vẫn ở trong NICU từ trước đến nay, không ra ngoài. Cậu có hiểu NICU là gì không. Phòng chăm sóc trẻ sơ sinh, hoàn toàn tiệt trùng đó”. <br />
<br />
“Đúng là ngựa non háu đá. Cậu có biết bệnh dịch tả là gì không? Nếu chúng ta công bố điều này ra ngoài, e rằng xã hội sẽ lâm vào hoảng lọan”.<br />
<br />
“Thôi, mời cậu ta ra ngoài. Chúng ta tiếp tục thảo luận”.<br />
<br />
“Sao cậu ta lại được cử vào tổ chuyên gia của chúng ta?” Một người nghi ngờ hỏi.<br />
<br />
“Cậu ấy là bạn thân của cháu trai tôi. Cậu ấy rất giỏi Trung y” Lâm Thanh Nguyện nói.<br />
<br />
Ông ta vốn mời ông nội của Tần Lạc xuống núi, giúp ông ta giải quyết chuyện này, không ngờ ông già đó lại nói  mình bị ốm. Ông ta còn nói cháu nội của mình tình cờ cũng tới Yến Kinh có việc nên thay mặt ông nội.<br />
<br />
Lâm Thanh Nguyện cũng không định mời Tần Lạc vào tổ chuyên gia. Nhưng Tần Lạc tới tìm ông ta vào buổi chiều, thái độ rất nhiệt tình.<br />
<br />
Vì nể mặt ông bạn già nên ông ta không nỡ từ chối.<br />
<br />
“Vào lúc quan trọng này mà vẫn còn làm việc dựa vào quan hệ thân tình” Phó viện trưởng Mã Hữu Tài thì thào. Mặc dù hắn nói nhỏ nhưng cả hội nghị đều nghe thấy.<br />
<br />
Những thanh niên như thế, dù gia đình có danh tiếng nhưng có bản lĩnh gì không?<br />
<br />
Hơn nữa với dáng vẻ ốm yếu như thế, không ai dám đặt niềm tin vào hắn.<br />
<br />
Sắc mặt Lâm Thanh Nguyện càng lúc càng âm trầm. Ông ta liếc nhìn bên dưới rồi nói: “Mọi người yên lặng. Hãy cứ để xem Tần Lạc nói. Có thể cậu ấy có biện pháp hay”.<br />
<br />
Sắc mặt Tần Lạc cũng âm trầm, hắn tức giận khi thấy mọi người chỉ trích hắn.<br />
<br />
“Sao mọi người lại biết không phải bệnh dịch tả chứ?”<br />
<br />
“Được rồi, cứ coi như giả thiết của cậu đúng. Vậy bệnh dịch tả lây như thế nào? Tại sao những người khác không mắc? Tại sao những hộ lý ra vào căn phòng đo cũng không mắc?”<br />
<br />
“Nguyên nhân tại sao lây bệnh thì tôi không rõ lắm” Tần Lạc trả lời.<br />
<br />
“Thế nhưng phổi của ba mươi sáu em bé bị nhiễn trùng nặng. Hơi thở nặng. Khí quản tiết ra nhiều dịch chất, người sốt cao. Kết quả xét nghiệm cho thấy có nhiễm trùng đường tiết niệu. Các cơ quan trong cơ thể suy kiệt. Các triệu chứng này rất giống với một loại bệnh dịch tả do vi khuẩn hình que gây ra đã biến mất ở Trung Quốc nhiều năm trước”.<br />
<br />
“Tần Lạc, đúng vậy không?” Lâm Thanh nguyện vội hỏi.<br />
<br />
“Đúng” Tần Lạc quả quyết gật đầu. Hắn do dự một lát rồi nói: “Đậy là loại bệnh dịch tả do một loại vi khuẩn hình que khác thường gây ra. Hai năm trước ở Malaysia cũng xảy ra dịch bệnh này trên quy mô nhỏ”.<br />
<br />
“Có tìm ra phương pháp đièu trị không?”<br />
<br />
“Có. Châm cứu. Cộng thêm điều trị bằng thuốc Trung y. Đương nhiên phải nhanh lên. Nếu chức năng các cơ quan của trẻ bị suy kiệt, sẽ không cứu được”.<br />
<br />
“Rất vô lý” Phó viện trưởng tức giận nói: “Viện trưởng, ông thể đùa giỡn với tính mạng của mấy chục đứa trẻ được. Anh ta chỉ là một người mặt búng da sữa thì hiểu cái quái gì?”<br />
<br />
“Thế anh có cách nào không?” Lâm Thanh Nguyện lạnh lùng hỏi phó viện trưởng. Gã này ỷ vào ô dù lớn, suốt ngày kèn cựa, tranh chấp với ông.<br />
<br />
Tới thời điểm nước sôi lửa bỏng này ma hắn vẫn không quên tranh đấu. chính ông ta phải cương quyết thì hắn mới từ bỏ thái độ đó. <br />
<br />
“Không có. Nhưng chúng ta không thể tùy tiện làm thế. Dùng thuốc Trung y cho trẻ sơ sinh, nếu bệnh nặng hơn thì làm sao? Ông nên nhớ cơ thể của trẻ sơ sinh không chịu được vần vò như thế” Phó viện trưởng cực lực phản đối.<br />
<br />
Trong mắt hắn việc Tần Lạc chữa bệnh cho các em bé đó chính là vần vò lung tung.<br />
<br />
Lâm Thanh Nguyên nhìn Tần Lạc, không biết có nên tin hắn không nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của hắn, trong ông bất giác nảy sinh một niềm tin tưởng mãnh liệt.<br />
<br />
Chẳng lẽ những điều hắn nói đều có cơ sở?<br />
<br />
“Cứ để cậu ta thử xem” Lâm Thanh Nguyện hạ quyết tâm. Đương nhiên ông ta cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.<br />
<br />
“Thử xem? Nói thì dễ. nếu xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”<br />
<br />
“Tôi chịu” Lâm Thanh Nguyện và Tần Lạc đồng thanh nói.<br />
<br />
Hai người liếc nhìn nhau. Một cảm giác vinh nhục cùng hưởng đồng thời xuất hiện trong lòng mỗi người.<br />
<br />
“Được rồi, ông là viện trưởng nói gì chả được. Tuy nhiên nếu có chuyện gì xảy ra ông phải chịu toàn bộ trách nhiệm” Phó viện trưởng vừa nói vừa mừng thầm trong bụng.<br />
<br />
Vì một khi đã có thằng ngốc này đứng ra lãnh trách nhiệm thì tội gì không đổ hết lên đầu ông ta. Chính hắn mới là người không quan tâm đến sự sống chết của mấy đứa bé.<br />
<br />
Hắn chỉ cần giữ được vị trí công tác của mình.<br />
<br />
“Yêm tâm. Nếu xảy ra chuyện gì tôi sẽ từ chức” Lâm Thanh Nguyên nói, hiển nhiên ông ta hiểu được ông ta đang nói cái gì.<br />
<br />
Nếu những em bé này gặp chuyện không hay, trên cương vị một viện trưởng, ông ta thực sự muốn gánh vác trách nhiệm.<br />
<br />
“Đấy là ông nói đấy nhé, còn có mọi người ở đây làm chứng” Gã Mã Hữu Tài mắt híp cười âm trầm. Nhìn vẻ mặt trơ trẽn của hắn người khác chỉ muốn cho hắn mấy cái đá.<br />
<br />
“Tất cả nhờ vào cậu” Lâm Thanh Nguyên đi tới bên cạnh Tần Lạc, vỗ vỗ vai hắn.<br />
<br />
“Viện trưỏng cứ yên tâm” Tần Lạc trịnh trọng nói.<br />
<br />
Tần Lạc đứng lên, hắn khẽ thở dài khi nhìn thấy hai cụ già râu tóc bạc phơ.<br />
<br />
Khi không có niềm tin vào tuổi tác, có những việc bắt buộc phải có người đứng ra gánh chịu trách nhiệm.  <br />
<br />
Mặc dù việc này hắn có thể đứng ngoài. <br />
<br />
“Vì ba mươi sáu em bé vô tội, mình phải làm một thằng ngốc rồi” Tần Lạc thầm nhủ.<br />
</font></font>
</div>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=27">Ngạo Thiên Môn</category>
			<dc:creator>huntercd</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1839</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thắc mắc về bộ Bộ bộ sinh liên.</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1838&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 14:04:18 GMT</pubDate>
			<description>Admin hay Mod nào quản lý bộ Bộ Bộ Sinh Liên cho hỏi, bộ đấy còn tiếp tục hay drop vậy. Từ ngày 17 chưa có chương mới rồi. 
Bộ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Admin hay Mod nào quản lý bộ Bộ Bộ Sinh Liên cho hỏi, bộ đấy còn tiếp tục hay drop vậy. Từ ngày 17 chưa có chương mới rồi.<br />
Bộ đấy đọc rất hay, nếu bỏ thì tiếc quá :017::017:.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=38">Hỏi đáp - Góp ý</category>
			<dc:creator>shark410</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1838</guid>
		</item>
		<item>
			<title>tình hình tàn binh truyền thuyết</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1836&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 11:58:58 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Bác nào cho mình hỏi :  
"Tàn binh truyền thuyết" còn tiếp tục hay drop rồi ? Gần 1 tuần nay ko thấy chap mới]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Bác nào cho mình hỏi : <br />
&quot;Tàn binh truyền thuyết&quot; còn tiếp tục hay drop rồi ? Gần 1 tuần nay ko thấy chap mới</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=38">Hỏi đáp - Góp ý</category>
			<dc:creator>mathman</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1836</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Liệt Hỏa Như Ca (Phần II) - Tác giả: Minh Hiểu Khuê</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1825&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 28 Jul 2010 10:39:01 GMT</pubDate>
			<description>*_Liệt Hỏa Như Ca (Phần II) - Minh Hiểu Khuê 
 
_------ Lời dẫn ------ 
**Tác giả: Minh Hiểu Khuê 
Dịch: Hỏa Phượng Hoàng 
Nguồn: Võ Gia Trang -...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><b><font color="Red"><font size="5"><font face="Tahoma"><i><u>Liệt Hỏa Như Ca (Phần II) - Minh Hiểu Khuê<br />
<br />
</u><font size="4"><font color="Navy">------ Lời dẫn ------</font></font><br />
</i></font></font></font></b><font color="Red"><font size="5"><font face="Tahoma"><font color="Black"><font size="2"><b>Tác giả: Minh Hiểu Khuê<br />
Dịch: Hỏa Phượng Hoàng<br />
Nguồn: Võ Gia Trang - Vip.vandan.vn<br />
</b></font></font></font></font></font><div align="left"><div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Mời xem!" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Mời xem!'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
<font face="Times New Roman"><font size="4"><font color="Blue">Chuyện trọng đại nhất võ lâm!<br />
<br />
Cả chốn giang hồ xôn xao, hắc bạch lưỡng đạo đều suy đoán, sau chuyện mừng này, thế cục thiên hạ sẽ biến hóa ra sao? Nhưng bất luận có suy đoán ra sao, người nhận được thiệp cưới đều chuẩn bị tốt hạ lễ, người ở xa thì đã bắt đầu lên đường.<br />
<br />
Lúc này, Như Ca đang ngồi dưới táng cây hoa quế.<br />
<br />
Ngày thu, Tĩnh Uyên vương phủ.<br />
<br />
Lá rơi vàng rực.<br />
<br />
Chiếc áo đỏ của Như Ca nhẹ nhàng lay động trong làn gió thổi những chiếc lá rơi kia.<br />
<br />
Ngón tay nhè nhẹ chạm vào đóa hoa băng lạnh thấu sương trong lòng bàn tay, băng hoa long lanh trong suốt, ánh sáng lưu chuyển, chạm vào cánh hoa sẽ khiến nàng mơ hồ nhớ lại một người xinh đẹp giống như băng tuyết.<br />
<br />
Lặng lẽ, có tiếng người đến.<br />
<br />
Nàng quay đầu.<br />
<br />
Một chiếc xe lăng bằng gỗ.<br />
<br />
Trên xe lăn, một chàng trai áo xanh, dịu dàng như ngọc, trên trán có ánh sáng nhàn nhạt. Hai chân của y dường như không thể đi lại, nhưng khí tức điềm đạm khiến thế giới xung quanh im lặng dị thường.<br />
<br />
Nụ cười giống như có phép màu nhiệm, chiếu sáng cả khuôn mặt của Như Ca.<br />
<br />
Nàng đứng lên, đở lấy chiếc xe lăng của y, khẽ cười nói: “Hết bận rồi hả? Cả ngày trốn trong phòng xử lý công văn sẽ không tốt cho thân thể của huynh đâu!” Tuy rằng Hàn độc trong cơ thể của y đã được hút hết, nhưng thân thể vẫn cần chăm sóc cẩn thận như trước.<br />
<br />
Ngọc Tự hàn mỉm cười.<br />
<br />
Nàng nhìn y một hồi, lại nói: “Sao lại mặc mỏng như vậy? Trời đang chuyển lạnh, phải mặt nhiều hơn một chút mới được!” <br />
<br />
“Được.”<br />
<br />
Như Ca nhăn mặt lại: “Muội biết! Huynh đang cười muội có phải không!? Cười muội giống như một bà lão phiền phức…” Suy nghĩ một chút, nàng ngồi xổm xuống, lườm hắn nói: “Nhưng mà, cho dù có biến thành một con quỷ phiền phức, muội cũng sẽ bám theo huynh, một người chẳng biết chiếu cố cho bản thân chút nào! Sư huynh, huynh chấp nhận số mệnh đi!”<br />
<br />
Ngọc Tự Hàn cúi đầu.<br />
<br />
Nụ cười nơi khóe môi chứa vẻ ôn nhu có thể làm tuyết tan chảy.<br />
<br />
Nhưng mà --<br />
<br />
Y nhìn bức thư trên tay.<br />
<br />
Nụ cười từ từ biến mất.<br />
<br />
Ngón tay siết chặt bức thư.<br />
<br />
Như Ca cảm thấy y khác thường, hỏi: “Sao vậy?”<br />
<br />
Sâu trong đôi mắt của Ngọc Tự Hàn lóe lên một tia lo lắng.<br />
<br />
“Có tin xấu sao?”<br />
<br />
Nàng nhìn lá thư.<br />
<br />
Y lắc đầu.<br />
<br />
“Bảy ngày nữa Chiến Phong sẽ thành thân.”<br />
<br />
Y nói với nàng.<br />
<br />
Bỗng nhiên một cơn gió thu thổi đến, đám là rụng khô vàng trên mặt đất xoay tròn.<br />
<br />
Như Ca chớp chớp đôi mắt, cười nói: “Nói cách khác, chúng mình phải trở về Liệt Hỏa Sơn Trang. Sư huynh, chúng mình nên tặng lễ vật nào mới thích hợp đây?”<br />
<br />
“Ca nhi…” Ngọc Tự Hàn khẽ gọi.<br />
<br />
“Sư huynh, huynh đang lo lắng sao?” Nàng úp mặt vào đầu gối của y, hai gò má áp sát vào bộ quần áo màu xanh, cười nói: “Chuyện trước kia, muội đã quên hết, y có thành thân cũng sẽ không liên quan đến muội.”<br />
<br />
Ngọc Tự Hàn nhẹ nhàng vuốt ve đầu của nàng.<br />
<br />
Y có một loại cảm giác kỳ lạ.<br />
<br />
Như Ca không còn giống như trước kia nữa.<br />
<br />
Từ một tháng trước, sau khi y tỉnh lại từ cơn mê man kéo dài ba ngày, Như Ca mà y gặp lại dường như xinh đẹp thành thục hơn chỉ trong một đêm. Nàng vẫn mỉm cười với y, vẫn quan tâm tới y, nhưng lại khiến y có một cảm giác, dường như nét cười của nàng không còn hiện lên trong đôi mắt nữa.<br />
<br />
“Ca nhi, nói cho huynh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vì sao nụ cười của nàng lại không còn thoải mái, đã trở nên không còn vui vẻ thuần khiết nữa.<br />
<br />
“Đâu có chuyện gì.” Như Ca né tránh ánh mắt của y, cười nói: “Sư huynh hình như trở nên đa nghi rồi, huynh xem, tất cả không phải vẫn tốt sao? Nào có chuyện gì xảy ra.”<br />
<br />
“Tuyết đâu?”<br />
<br />
Ngọc Tự Hàn rốt cuộc cũng hỏi tới.<br />
<br />
Hàn Chú của y được Tuyết hút ra, nhưng Tuyết lại như bốc hơi khỏi chốn nhân gian này, không còn bóng dáng. Trong cung điện cũng không có tin tức của Tuyết Y Vương.<br />
<br />
Tuyết…<br />
<br />
Trái tim của Như Ca đập nhanh.<br />
<br />
Đêm đó, thân thể của Tuyết dần dần trở nên trong suốt, hóa thành ngàn vạn tia sáng, dần dần biến mất trong long nàng…<br />
<br />
“Y đi rồi.”<br />
<br />
Tiếng nói của Như Ca rất nhỏ, nhỏ như bông tuyết tháng mười, chưa kịp rơi xuống mặt đất đã tan ra.<br />
<br />
Nàng gượng cười nói: “Y đi rồi, muội không biết y đã đi đâu.”<br />
<br />
“Ca nhi…”<br />
<br />
Ngọc Tự Hàn cao giọng, khẽ cau mày.<br />
<br />
Như Ca dịu dàng cười, nàng nhè nhẹ nắm tay y: “Sư huynh, huynh biết không? Muội hy vọng mọi người có thể có được một cuộc sống sung sướng. Cho dù có xảy ra chuyện gì, đã qua rồi thì cứ để nó qua đi, có lẽ rất cay nghiệt, nhưng muội thật không muốn những chuyện trong quá khứ quấy nhiễu những người mà muội quý trọng.”<br />
<br />
Nàng mỉm cười ngảng đầu nhìn Ngọc.<br />
<br />
Ráng chiều từ bầu trời nhẹ nhàng chiếu bàn tay nàng và Ngọc đang nắm lấy nhau.<br />
<br />
Chiếc áo xanh của Ngọc Tự Hàn bị gió thổi khẽ bay lên.<br />
<br />
Ngọc dịu dàng vỗ vỗ đầu nàng, quyết định sau này sẽ không nhắc tới chuyện này nữa. Y biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng, nếu đây là việc nàng muốn, vậy hắn vĩnh viễn không biết cũng được.<br />
<br />
Nàng mỉm cười cúi đầu.<br />
<br />
Nước mắt lặng lẽ chảy ra từ đôi mắt nàng.<br />
<br />
Cuối mùa thu dưới tán cây hoa quế.<br />
<br />
Không có hương hoa.<br />
<br />
Như Ca một thân áo đỏ lặng lẽ nằm lên đầu gối của Ngọc Tự Hàn.<br />
<br />
… Nha đầu, đừng quên ta…<br />
<br />
Cổ họng Như Ca mặn chát nghẹn ngào.<br />
<br />
Rất xin lỗi, ta sẽ không cho phép bản thân nhớ tới ngươi nữa, bởi vì, nếu ta đau khổ, những người yêu thương ta cũng sẽ đâu khổ.<br />
</font></font></font><br />

</div>
</div><br />
</div></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=43">Võ Gia Trang</category>
			<dc:creator>Hỏa Phượng Hoàng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1825</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tỷ tỷ xinh đẹp (Ma pháp kỳ ảo) - mời các bạn thảo luận</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1821&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 04:04:02 GMT</pubDate>
			<description>*Tỷ tỷ xinh đẹp (Ma pháp kỳ ảo) - mời các bạn thảo luận 
 
http://vipvandan.vn/showthread.php?p=35634*</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b><font color="Blue">Tỷ tỷ xinh đẹp (Ma pháp kỳ ảo) - mời các bạn thảo luận<br />
<br />
<a href="http://vipvandan.vn/showthread.php?p=35634" target="_blank">http://vipvandan.vn/showthread.php?p=35634</a></font></b></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=43">Võ Gia Trang</category>
			<dc:creator>tepga</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1821</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tỷ tỷ xinh đẹp - (Kỳ ảo ma pháp)</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1820&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 03:22:00 GMT</pubDate>
			<description>Mình giới thiệu một chút về nội dung cuốn sách : 
 
Thể loại : kì huyễn, hài , tình cảm, ma pháp, sắc hiệp, phiêu lưu mạo hiểm. 
 
Nhân vật chính là...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Giới thiệu nội dung" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Giới thiệu nội dung'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
Mình giới thiệu một chút về nội dung cuốn sách :<br />
<br />
Thể loại : kì huyễn, hài , tình cảm, ma pháp, sắc hiệp, phiêu lưu mạo hiểm.<br />
<br />
Nhân vật chính là Joan, một xuyên qua giả bình thường như các cuốn truyện nhan nhản trên mạng.<br />
Tính cách hắn phóng khoáng, không phải quân tử hay ngụy quân tử, cách suy nghĩ thông thoáng thiên mã hành không, bạn sẽ không gặp phải sự uất ức đến nỗi chửi ầm lên “ sao thằng này ngu thế” như bình thường. Tuy số phận luôn làm quân cờ, cũng không an phận người ta bài bố, nhưng hắn là con người cũng phải nhát gan sợ chết, nên cũng không quen thói quật cường. Tuy nhiên nếu có cơ hội trốn ra thì cũng chẳng bỏ qua. Thỉnh thoảng có suy nghĩ biến thái … nhưng ít ra cũng dám nghĩ còn dám làm không thì chưa biết, không phải cứ nhân vật chính là không được phép có bệnh.<br />
Đọc truyện thấy các nhân vật “giống người”, không có nhân vật nào lý tưởng hóa quá sức đến mức xa lạ.<br />
Câu truyện lấy bối cảnh kì huyễn , thế giới phương tây. Thế giới của nó dựa trên D&amp;D core nên chỉ có phương tây, là một thế giới rộng lớn bao gồm nhân loại, tinh linh, người lùn, vong linh v.v... không hề dính tí nào đến phương đông võ hiệp.<br />
Vì dựa trên D&amp;D core nên hệ thống pháp thuật khá đặc biệt, sẽ có giải thích rõ hơn trong truyện, nhưng ai chơi game series baldur of gate hay NWN thì hãy hình dung nó cũng tương tự như vậy.<br />
<br />
Nghe có thể thì truyện cũng không có gì đặc sắc cả .<br />
Cái mình thích trong truyện là phong cách viết của tác giả, rất lôi cuốn và hài hước.<br />
Các tình tiết trong truyện luôn có thắt có mở, liên hệ chặt chẽ lẫn nhau, bạn sẽ khó mà tìm được một chi tiết thừa nào trong tác phẩm, điều này rất hiếm trong số các tiểu thuyết trên mạng, cách dẫn truyện rất tự nhiên không có tí trúc trắc nào, lấy ví dụ:<br />
Trong các truyện bây giờ nếu nhóm nhân vật chính đi đâu đó, như vào rừng cày level hay đi tới quốc gia khác, hoặc đi đấu võ đài ở đâu đó, bạn sẽ được thưởng thức vài trang giới thiệu về hoàn cảnh nhân sinh ở đó trước đã. Nhưng trong truyện này hoàn toàn không, bạn đã được trang bị đầy đủ kiến thức về việc đó từ các chương trước, mỗi lúc một ít, có khi từ mấy chương đầu đã có rồi, và cách dẫn dắt trang bị kiến thức cũng rất tự nhiên. Bạn sẽ cảm thấy mình đọc thật là tiểu thuyết chứ không phải bản chuyển thể văn tự của một trò chơi nào đó. Cách dẫn dắt truyện đan xen lẫn nhau của tác giả xuyên suốt câu chuyện, chắc là tác giả đã viết được sườn ý của truyện trước, rồi mới viết truyện chứ không viết đến đâu nghĩ đến đấy như cách phổ biến bây giờ. Truyện ra khá ít, có khi 1 tuần 1 chương, tác giả cũng nói hắn viết cho vui chứ không để kiếm xèng nên viết đầu tư tâm huyết nhiều chứ không theo đuổi câu chữ kiếm tiền.<br />
Nhân vật nữ trong truyện rất có cá tính, tạo ấn tượng rõ nét với người đọc, chẳng bao giờ có hiện tượng bình hoa. Các nhân vật phụ cũng được khắc họa chi tiết. Là một trong những số rất ít các cuốn truyện mình đã đọc mà còn có thể nhớ được đầy đủ tên các nhân vật phụ. Có lẽ chúng ta đã đọc rất nhiều cuốn truyện, nhưng đều nhạt như nước ốc đến nhân vật chính tên gì cũng không nhớ phải không nhỉ ?<br />
Văn phong rất tự nhiên mềm mại pha chút hài hước, tác giả viết chục chương đầu còn cứng tay, nhưng càng viết càng hay, hiện giờ được hơn 500 chương và đang còn tiếp. nó có cả 1 fanclub trên baidu :D, đến mức mà từng nhân vật trong truyện đều có topic thảo luận. .<br />
Điểm mình không thích lắm trong truyện có lẽ là về khoản &quot;sắc hiệp&quot; từ các chương trên 100 trở đi có nhiều, cũng không phải tác giả viết dở, mà viết rất hay, các tình tiết tự nhiên thú vị chứ không viết cho có như các chuyện khác, nhân vật chính cũng không giỏi tán tỉnh bằng những lời nói đường mật nghe mòn lỗ tai như các truyện sắc hiên giờ, hắn nói gì cũng thực thật tâm, phóng khoáng như phong cách phương tây vậy và làm nhiều hơn nói.<br />
Có lẽ tác giả nên viết thuần về kì huyễn thì hơn, như vậy cũng không gặp phải kiểm duyệt từ các diễn đàn gắt gao dẫn đến viêc truyện khó tiếp xúc với người đọc.<br />
Nội dung truyện trải dài từ u ảnh giới đến nhân gian giới, đến cả địa ngục v.v... thế giới rộng lớn, nhân tài lớp lớp, có khi hết truyện cũng không làm rõ hết bản đồ của nó, không theo thể loại đi khắp thế giới chinh phục xong là kết thúc truyện.<br />
<br />
Nếu so sánh thì nó có sự liên kết chặt chẽ và bố cục rắc rối như Liên Hoa Bảo Giám, có sự hài hước như Liệp Quốc, miêu tả tình cảm nhân vật cũng có thể sánh với Cực phẩm gia đinh, phiêu lưu mạo hiểm và chiên đấu gay cấn chả kém gì Bàn Long… :d dấy là cảm nhận của mình thôi.<br />
Mình dự tính dịch cũng khá lâu rồi, nhưng nhiều lý do chần chừ, nhưng mãi không thấy ai giới thiệu truyện, kể cả convert cũng ko có , mà để bộ này ko ai biết thì rất đáng tiếc nên đành dịch vậy. Cố gắng 1 ngày 1 chương cho bà con.<br />
P/s: Các anh em khoái sắc hiệp thì nên đọc truyện này để hiểu cái gì chất lượng cao, còn ai ko thích mấy đoạn đó cứ bỏ qua cũng không ảnh hưởng đến nội dung mấy.
</div>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=43">Võ Gia Trang</category>
			<dc:creator>premiumheart</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1820</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Sỹ Đồ Phong Lưu (Đô thị - Tình cảm) - t/g: Đoạn Nhận Thiên Nhai</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1115&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 02:50:10 GMT</pubDate>
			<description>* 
 Sỹ Đồ Phong Lưu  
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai   
  
* 
 
*File PRC từ chương 1 tới chương 89 
Mời các bạn download về đọc*</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b><div align="center"><br />
<font color="Red"><font size="5"> Sỹ Đồ Phong Lưu </font></font><br />
<font size="3"><font color="Blue">Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai </font> <br />
</font> </div></b><br />
<br />
<b><font color="Red">File PRC từ chương 1 tới chương 89<br />
Mời các bạn download về đọc</font></b><br />
<br />
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Xin mời" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Xin mời'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
<br />
<b><font color="Blue">Từ chương 1 tới chương 67 (PRC by doccokiemmt)</font></b><br />
<a href="http://vip.vandan.vn/img/file/vip.vandan.vn---467_Sy Do Phong Luu1-67.rar" target="_blank">http://vip.vandan.vn/img/file/vip.va...ng Luu1-67.rar</a><br />
<b><font color="Blue"><br />
Từ chương 68 tới chương 89 (PRC by Võ Gia Trang)</font></b><br />
<a href="http://vip.vandan.vn/img/file/vip.vandan.vn---510_SiDoPL68-89.zip" target="_blank">http://vip.vandan.vn/img/file/vip.va...iDoPL68-89.zip</a><br />

</div>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=84">Sĩ Đồ Phong Lưu</category>
			<dc:creator>tepga</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1115</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thiếu Lâm Bát Tuyệt - Thiên Ma Thánh</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1028&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 25 Jul 2010 01:10:17 GMT</pubDate>
			<description>Link Chương 1 - 138 File txt 
Từ Chương 1 - 138 do Tàng Thư Viện và 4vn dịch 
http://www.mediafire.com/download.php?uyryo4lgi1y 
 
Hoặc ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Link Chương 1 - 138 File txt<br />
Từ Chương 1 - 138 do Tàng Thư Viện và 4vn dịch<br />
<a href="http://www.mediafire.com/download.php?uyryo4lgi1y" target="_blank">http://www.mediafire.com/download.php?uyryo4lgi1y</a><br />
<br />
Hoặc <br />
<a href="http://vip.vandan.vn/img/file/vip.vandan.vn---632_Thieu Lam Bat Tuyet 1-138.zip" target="_blank">http://vip.vandan.vn/img/file/vip.va...uyet 1-138.zip</a><br />
<br />
File Doc<br />
<a href="http://www.mediafire.com/download.php?ogyyl2wjyyy" target="_blank">http://www.mediafire.com/download.php?ogyyl2wjyyy</a><br />
<br />
<div align="center"><font color="Red"><font size="5">Chương 139: Nửa Mừng Nửa Lo (Thượng)</font></font></div><br />
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Chương 139 Thượng" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Chương 139 Thượng'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
<font face="Times New Roman"><font size="4">    Thân hình của Vũ Văn Kiên thoáng lùi về sau, hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay xuất ra hơn mười kiếm, kiếm quang phi vũ, xuất nhanh như chớp, gậy trúc trong tay của Hoa Tự Lưu vung lên, đảo mắt cái đã bức trường kiếm của Vũ Văn Kiên trở về, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, gậy trúc trong tay của Hoa Tự Lưu xoay một cái, sau khi đánh bật trường kiếm của Vũ Văn Kiên thì đâm thẳng về trước, đánh văng Vũ Văn Kiên ra khoảng một trượng, quát lên:&quot; Vũ Văn Kiên, đừng quản chuyện người!&quot; Quay đầu lại &quot;thấy&quot; Tư Mã Sĩ há miệng phun ra một tia máu tươi, rồi phi thân lên, vụt chạy, miệng hét lớn lên một tiếng:&quot; Chạy đi đâu!&quot; Phi thân đuổi xem, hai mắt của hắn tuy mù, nhưng mà tựa như là có mắt như người bình thường, thoáng cái đã lướt qua đỉnh đầu của quần hùng, đuổi theo, Vũ Văn Kiên thấy hắn đuổi theo không tha cho Tư Mã Sĩ thì quát lên:&quot; Hoa Tự Lưu, hay cho một người hiệp nghĩa như ngươi, có ta ở đây, ta sẽ không để ngươi đả thương Tư Mã huynh!&quot; Sau đó cũng đuổi theo, vượt qua hơn ngàn đầu người, hạ xuống thạch bích.<br />
<br />
    Những chuyện này xảy ra nhanh chóng, ngoài dự liệu của tất cả mọi người, không ai biết cuối cùng là đã có chuyện gì xảy ra, ba bóng người phi thân, rồi lao xuống thạch bích, đảo mắt cái đã biến mất.<br />
<br />
    Lúc Hoa Tự Lưu xuất gậy trúc thì Phương Kiếm Minh thu thiên thiền đao trong tay trở về, lăng  không xoay người một cái, hạ xuống vững vàng, ngẩn người, không hiểu tại sao Hoa Tự Lưu lại động thủ với Tư Mã Sĩ, chỉ nghe tiếng gió vù vù vang lên, sau đó ba người nối tiếp nhau phi thân đi, phóng qua đầu quần hùng, biến mất, trong lòng hắn thầm nghĩ:&quot; Hoa đại ca bị gì thế, tại sao lại tấn công từ phía sau, Tư Mã Sĩ và hắn có thù oán gì sao? Hắn ngồi ở đây lâu như vậy, chẳng lẽ là để tìm kẻ thù của hắn sao!&quot; Trên thạch bích, đảo mắt cái đã có ba cao thủ rời đi, xem ra có vẻ hơi buồn cười, nhưng mà người trong võ lâm làm việc kỳ quái. Hoa Tự Lưu động thủ tấn công Tư Mã Sĩ sau khi bị Phương Kiếm Minh đánh bại, chuyện này khiến cho người khác khó hiểu, nhưng Phương Kiếm Minh đại chiến với Tư Mã Sĩ một trận, đánh bại đối phương, điều này lại càng khiến cho mọi người kinh hãi, trong lòng mọi người không ai nghĩ đến lý do tại sao Hoa Tự Lưu lại tấn công Tư Mã Sĩ, trong chốn võ lâm cừu sát không ngừng, nếu đi lo hết mọi chuyện như thế thì, người đó nhất định là một tên đần! Tiếu lão đầu thấy Phương Kiếm Minh đánh bại Tư Mã Sĩ thì trong lòng cao hứng, đi đến, cười nói:&quot; Phương lão đệ, quả nhiên là không khiến chúng ta thất vọng, võ công của ngươi so với ngày đầu chúng ta gặp nhau đã tăng lên không ít, ngươi càng ngày càng khiến ta cảm thấy thú vị, ha ha...&quot; Phương Kiếm Minh thì lại có cảm giác không yên lòng:&quot; Tiếu tiền bối, Hoa đại ca đuổi theo Tư Mã Sĩ, nhất định là nguy hiểm, hay là chúng ta đuổi theo xem sao!&quot; Tiếu lão đầu lắc đầu nói:&quot; Võ công của Hoa Tự Lưu cao thâm khó lường, lúc nãy hành động của hắn khác với lẽ thường, đại khái có lẽ là do trong lòng phẫn nộ, ta nghĩ hắn không có việc gì đâu, không cần phải lo lắng, hơn nữa, với ngữ khí lúc nãy của hắn thì ta nghĩ hắn nhận ra Tư Mã Sĩ chính là kẻ thù của hắn, chuyện này chúng ta làm sao có thể quản được! Chúng ta có đi theo cũng chỉ sợ là vô ích mà thôi!&quot; Nói xong rồi lão cười ha hả, vỗ vỗ vai của hắn, quay đầu nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy Khổng Hải Sơn ngồi dưới đất, vẻ mặt cao thâm khó lường thì cười hỏi:&quot; 'Thất Tình Công Tử', có hứng thú thượng đài sao?&quot; Khổng Hải Sơn cười ha hả:&quot; Vĩ Phương lão đệ này, võ công quả thực cường hãn, Tư Mã Sĩ còn không phải là đối thủ của hắn, vãn bối sao dám ra bêu xấu mình chứ, tốt nhất là bảo vệ danh tiếng quan trọng hơn!&quot; Nói xong thì lại cười to một tiếng.<br />
<br />
    Tiếu lão đầu quay lại nhìn những người trong võ lâm, bọn họ thấy Tiếu lão đầu nhìn họ, thì làm sao mà không hiểu ý của lão chứ, vừa rồi bọn họ đã được nhìn thấy uy lực của thiên thiền đao, trong lòng sớm đã nguội lạnh, sao còn dám đi ra nữ chứ, cho nên không có ai lên tiếng, hiển nhiên là đã bỏ qua ý định tranh đoạt thiên thiền đao, Tiếu lão đầu nhìn về phía phó bảo chủ Trịnh Khả Trang của phi ưng bảo. Người này lúc trước đã động thủ với Phong Công Độ, hai bên đều lưỡng bại câu thương, lúc này thương thế trên vai của hắn đã chuyển biến tốt đẹp, đứng ở đó lạnh lùng nhìn vào giữa sân, thấy Tiếu lão đầu cười hì hì thì hừ một tiếng, chăm chú nhìn Phương Kiếm Minh một cái, tựa như muốn ghi nhớ rõ dung mạo của hắn, xoay người thối lui, phi thân hạ xuống thạch bích, số người rời đi ngày càng nhiều! Tiếu lão đầu nhìn về phía Ma Giáo, trên mặt của phi long tử mang theo một nụ cười,  nhìn về phía lão, mang theo một ánh mắt cao thâm khó lường, cũng không biết là cười thật hay là cười giả, Đông Phương Thiên Kiêu thì đứng kế bên phi long tử mỉm cười, đôi mắt đẹp nhìn về phía Phương Kiếm Minh. Không thèm liếc nhìn Tiếu lão đầu một cái nào, ba người trưởng lão thì dứng yên không nhúc nhích, nét mặt không có chút biểu cảm, nhưng cũng không có ý định ra tay, còn tiểu nha hoàn thì đứng đằng sau Đông Phương Thiên Kiêu cũng không chú ý đến Tiếu lão đầu. Cuối cùng Tiếu lão đầu nhìn sang phía Địch Hướng Thu và thiếu niêng mang kiếm, Địch Hướng Thu vốn nóng  lòng muốn thử, đột nhiên nhớ đến gì đó, nét mặt buồn bã, không có đi lên. Còn thiếu niên mang kiếm thấy Tiếu lão đầu nhìn lại thì giống như là giật mình hoảng hốt.<br />
<br />
    Tiếu lão đầu thấy bọn họ cũng không có ý định ra tay, xem ra Phương Kiếm Minh nhất dịnh là chủ nhân của Thiên Hà Bảo Lục, nên nhìn quanh cao giọng nói:&quot; Còn có ai chưa đánh?&quot; Sau khi hỏi mấy tiếng, mà không có ai đi ra, có người thậm chí còn phi thân xuống thạch bích, đại khái đã biết chủ nhân của Thiên Hà Bảo Lục là vị phương thiếu niên này rồi, ở lại cũng không còn gì nữa, hôm nay sắc trời cũng đã tối rồi, cả ngày nay bọn họ còn chưa có ăn cơm, bụng đã sớm đói, tốt hơn là nên đi về ăn cơm rồi ngủ! Đến nước này, Tiếu lão đầu cao giọng nói:&quot; Xem ra không có ai muốn ra tay, hôm nay  phương lão đệ kỹ áp quần hùng, sau này Thiên Hà Bảo Lục chính là của hắn!&quot; Vừa nói vừa vầm Thiên Hà Bảo Lục đưa cho Phương Kiếm Minh, Phương Kiếm Minh đỏ mặt, nghiêng mắt nhìn về phía Long Bích Vân ở xa, Long Bích Vân mỉm cười với hắn, ánh mắt có vẻ khác thường, đó là thể hiện sự tán dương, Phương Kiếm Minh hơi chần chừ, không tiếp nhận Thiên Hà Bảo Lục, Tiếu lão đầu cười hà hà, ném Thiên Hà Bảo Lục vào trong lòng hắn, cười nói:&quot; Bảo vậy này bây giờ là của ngươi, mặc dù chúng ta đã có quân tử hiệp định, nhưng mà trên đời này tiểu nhân cũng không ít, đừng để bọn tà ma ngoại đạo cướp được, gây tai họa cho võ lâm, nếu không đó là tội của ngươi!&quot;<br />
<br />
    Phương Kiếm Minh vội vàng nắm chặt Thiên Hà Bảo Lục, đang định nói gì thì nghe được tiếng người cười nói:&quot; Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, phương lão đệ, hôm nay đệ nhất cử thành danh, tiền đồ vô hạn, thấy được đao pháp của đệ ta hết sức vui mừng, đáng tiếc là còn có việc cho nên không thể ở lại lâu, nếu sau này có thời gian chúng ta sẽ luận bàn một chút, cho Hoa đại ca thấy được sự lợi hại của thiên thiền đao.&quot; Phương Kiếm Minh thấy Hoa đại ca bước đến thì vui vẻ:&quot; Đúng rồi, võ công của Hoa đại ca so với đệ còn cao hơn, Thiên Hà Bảo Lục nên thuộc về Hoa đại ca.&quot; Tiếu lão đầu ngẩn người, nhưng lại thấy sắc mặt của vị Hoa đại ca trầm xuống:&quot; Phương lão đệ, chúng ta là người trong giang hồ, thân là một hán tử, sao lại có vẻ gượng ép thế, sao lại không thoải mái đi, của đệ tức là của đệ, ta không có ý ra tay tranh đoạt thì nó làm sao là của ta được! So với việc đánh nhau với đại ca một trận thống khoái và Thiên Hà Bảo Lục thì cái quan quan trọng hơn, ha ha , đều là hán tử không nên lề mề, như thế thì còn gì là anh hùng hảo hán!&quot;<br />
<br />
    Phương Kiếm Minh cũng không phải là một người ra vẻ ta đây, nghe vậy trong lòng dâng lên một cảm giác hăng hái, cười lớn:&quot; Thính Quân Nhất Tịch Thoại, Thắng Độc Tam Niên Thư, tiểu đệ thụ giáo, sau này nếu có thời gian rỗi, tiểu đệ nhất định không làm Hoa đại ca thất vọng, đến lúc đó tiểu đệ tìm đến cửa, Hoa đại ca cũng đừng quên chuẩn bị rượu ngon đó, nếu không thì cũng thiếu mất chút thú vị!&quot; Hoa đại ca cười vang:&quot; Cái đó dĩ nhiên là không thể thiếu được!&quot; Túy lão nhân nghe xong thì nhảy dựng lên, này Hoa lão đệ, không biết là phủ đệ ở nơi nào, đến lsuc đó thì lão đây cũng đến góp vui.&quot; Hoa đại ca nghe xong thì lộ vẻ vui mừng:&quot; Tiền bối, lúc đó tiền bối cùng Phương lão đệ đến một chỗ, người đó sẽ biết!&quot; Vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía Ngô Thế Minh, sau đó quay đầu sang chỗ Phương Kiếm Minh và túy lão nhân:&quot; Tại hạ có việc phải đi trước, cáo từ!&quot; Nói xong thì xoay người đi, Ngô Thế Minh thấy Phương Kiếm Minh đoạt được Thiên Hà Bảo Lục thì làm sao mà mất hứng chứ, mặc dù Phương Kiếm Minh không phải là thân nhân của hawnsm nhưng mà hai người chơi đùa từ bé, Ngô Thế Minh đã sớm coi hắn là thân đệ đệ, thấy Hoa đại ca ra hiệu với hắn thì nói nhỏ bên tai Phương Kiếm Minh vài câu rồi cũng cáo từ rời đi, đuổi theo Hoa đại ca, hai người xuống thạch bích.<br />
<br />
    Sau khi Hoa đại ca và Ngô Thế Minh rời khỏi thạch bích thì những người khác cũng lần lượt rời đi, cuối cùng trên thạch bích chỉ còn lai, bốn người Tiếu lão đầu, Phương Kiếm Minh, người của Ma Giáo, Long Bích Vân, Long Nguyệt, Địch Hướng Thu, thiếu niên mang kiếm và huynh đệ Sử Đan Phong, Phương Kiếm Minh giương mắt nhìn về phía Long Bích Vân thì thấy nàng cũng nhìn về phía hắn, ánh mắt ám muội, cười duyên, cực kỳ mê người, Đông Phương Thiên Kiêu cũng đi đến, cười nói:&quot; Phương huynh, chúc mừng huynh đoạt được Thiên Hà Bảo Lục, huynh đoạt được nó, so với Long Bích Vân thì tốt hơn nhiều, ta cũng yên tâm hơn, không biết phương huynh có ở gần đây không?&quot; Phương Kiếm Minh ngẩn ra, không biết những lời này của nàng có dụng ý gì, Long Bích Vân thong thả đi đến gần, cười nói:&quot; Phương lang, hôm nay đã đoạt được Thiên Hà Bảo Lục, nên cùng đi với ta!&quot; Phương Kiếm Minh nhướng mày, đanh định nói chuyện thì Đông Phương Thiên Kiêu đã lên tiếng trước:&quot; Long tiểu thư, phương huynh thật sự là vị hôn phu của cô sao?&quot; Trong mắt của Long Bích Vân hiện lên tinh quang, thản nhiên cười:&quot; Đương nhiên, trước mặt quần hùng, ta có thể lấy danh dự ra đùa được sao? Đông Phương muội muội, chẳng lẽ muội không tin?&quot;<br />
<br />
    Đông Phương Thiên Kiêu cười hì hì:&quot; Long tiểu thư, cô và phương huynh biết nhau được có vài ngày, mối quan hệ này không phải là quá nhanh sao, theo như ta được biết, phương huynh quả thật là có một vị hôn thê, nhưng mà người này hình như không phải là Long tiểu thư, không biết Long tiểu thư làm sao giải thích đây?&quot; Long Bích Vân mỉm cười, không hề yếu thế:&quot; Không phải ta, vậy đó là ai, Đông Phương muội muội, muội cũng không nên nói ra điều không đúng!&quot;</font></font>
</div>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=49">Bạch Ngọc Hoa Viên</category>
			<dc:creator>Bạch Ngọc Tuyết</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1028</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[[Dị giới] Dị Giới Thú Y - TG: Du Tạc Bao Tử (HOT)]]></title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1804&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 22 Jul 2010 19:12:55 GMT</pubDate>
			<description>Chào các bạn!!! 
Vậy là 1 bộ truyện mới lại được ra mắt. Luôn đứng Top Quidian 
Vẫn như cũ, tôi sẽ biên những chương truyện này, dù mất thời gian...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Chào các bạn!!!<br />
Vậy là 1 bộ truyện mới lại được ra mắt. Luôn đứng Top Quidian<br />
Vẫn như cũ, tôi sẽ biên những chương truyện này, dù mất thời gian nhưng hy vọng các bạn sẽ hài lòng với chất lượng truyện ở đây.<br />
Bộ truyện này là một bộ truyện nổi tiếng, cùng tác giả với Liên Hoa Bảo Giám(lâu quá không nhớ tên nữa)<br />
Đây là 1 bộ truyện khá dí dỏm, văn phong khá mới mẻ, sức tưởng tượng và bối cảnh khá phong phú, đấu trí, đấu võ, đấu ma pháp, đấu thú đều ổn.<br />
Thôi đọc là biết.... :02(1):<br />
<br />
Nội Dung Sơ lược:<br />
<br />
<div style="margin:20px; margin-top:5px">
<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px; width:852; height:26"><right><font color="red"><b>&nbsp;vip.vandan.vn :</b></font></right>  
  <span lang="fa"> 
  &nbsp;</span><i></i>: <input type="button" value="Giới thiệu" style="width:150px;font="Times New Roman"-size:10px;margin:0px;padding:0px;" onClick="if (this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display != '') { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = '';        this.innerText = ''; this.value = 'hide'; } else { this.parentNode.parentNode.getElementsByTagName('div')[1].getElementsByTagName('div')[0].style.display = 'none'; this.innerText = ''; this.value = 'Giới thiệu'; }">
</div>
<div class="alt2" style="border: 1px solid rgb(255, 153, 0); margin: 0px; padding: 6px;">
<div style="display: none;">
<br />
<br />
Long? Tính cái gì! Bỉ Mông cự thú? Nằm úp sấp một bên đi! tất cả ma thú đều phải thành thật với ta !! chọc giận lão tử thì các ngươi tìm khổ rồi !<br />
Quốc vương? chưa từng nghe qua! đế quốc cự phú? Tài bảo đệ nhất! đại lục đệ nhất cao thủ? rác rưởi! không có kim tệ mỹ nữ, ma sủng của các ngươi cứ chờ bệnh chết đi!...... bất quá......  ngoại trừ mỹ nữ!<br />
<br />
Ta sao? Ta là bác sỹ thú y ta sợ ai?!<br />
<br />
Một bác sỹ thú y, ở một nơi lấy ma thú tạo nên vũ lực  trên đại lục, sẽ phát sinh sự tình gì?<br />
<br />
Bộ truyện này kể về một một nhân vật chính tên là Sở Thiên là bác sĩ thú y, xuyên việt thời không đến Dị giới, tới 1 thế giới mà nơi đó ma thú ngự trị mọi thứ, là nguồn gốc của sức mạnh. Một bác sỹ thú ý sẽ lăn lộn ở Dị giới như thế nào? Mời các bạn đón xem.<br />
<br />
<br />

</div>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=19">Địa Ngục Môn</category>
			<dc:creator>black</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1804</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Nhất Cá Thái Giám Sấm Hậu Cung - Tác giả: Phong Trung Khiếu - Chương 61</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1176&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 22 Jul 2010 02:40:06 GMT</pubDate>
			<description>Truyện này hồi trước có đọc qua thấy hay hay, nhưng càng về sau dịch càng dở rồi đứt hẳn. Dạo này cũng rảnh rảnh nên dịch lại một số chương dịch quá...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font face="Times New Roman"><font size="5"><font color="Blue">Truyện này hồi trước có đọc qua thấy hay hay, nhưng càng về sau dịch càng dở rồi đứt hẳn. Dạo này cũng rảnh rảnh nên dịch lại một số chương dịch quá tệ, nếu bà con ủng hộ thì dịch tiếp :0 (10)::0 (10)::0 (10)::0 (10):<br />
<br />
Trước tiên là khúc đầu cho đến chỗ còn có thể chấp nhận được:<br />
<br />
<a href="http://www.mediafire.com/?35tdjynnjnf" target="_blank">http://www.mediafire.com/?35tdjynnjnf</a></font></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=27">Ngạo Thiên Môn</category>
			<dc:creator>huntercd</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1176</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tà Khí Lẫm Nhiên - bình luận nào bà con ơi</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1813&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 21 Jul 2010 15:11:28 GMT</pubDate>
			<description>Hic vẫn chưa bắt đầu sao bác .</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Hic vẫn chưa bắt đầu sao bác .</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=43">Võ Gia Trang</category>
			<dc:creator>gio_mua_dong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1813</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Bắt lỗi Giang Hồ Hữu Ngư!</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1801&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 21 Jul 2010 13:43:04 GMT</pubDate>
			<description>Hiện tại là 88C đầu tiên của truyện này đã được để free, mời anh em vào thưởng thức và ủng hộ truyện này, bộ truyền này làm chỉ vì mục đích giải trí,...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Hiện tại là 88C đầu tiên của truyện này đã được để free, mời anh em vào thưởng thức và ủng hộ truyện này, bộ truyền này làm chỉ vì mục đích giải trí, chất lượng muốn tốt dần nên mong anh em vào bắt lỗi và góp ý kiến cho!:105:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=63">Thiên Địa Môn</category>
			<dc:creator>Hoa Thiên</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1801</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thiên Đạo Chi Lữ ( Ở đâu rùi )</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1798&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 20 Jul 2010 16:10:12 GMT</pubDate>
			<description>Bộ này được giữa chừng thì ngừng lại . Giờ không rõ nó đang nằm ở đâu , admin , mod gì gì đó chỉ giúp  .Thêm nữa có ai dịch bộ này nhỉ? Pm cho biết...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Bộ này được giữa chừng thì ngừng lại . Giờ không rõ nó đang nằm ở đâu , admin , mod gì gì đó chỉ giúp  .Thêm nữa có ai dịch bộ này nhỉ? Pm cho biết thông tin . Cảm ơn.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=38">Hỏi đáp - Góp ý</category>
			<dc:creator>gio_mua_dong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1798</guid>
		</item>
		<item>
			<title>hỏi amin chút</title>
			<link>http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1796&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 19 Jul 2010 21:14:13 GMT</pubDate>
			<description>tôi không ở VN làm thế nào chuyển khoản cho bạn được</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>tôi không ở VN làm thế nào chuyển khoản cho bạn được</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://vipvandan.vn/forumdisplay.php?f=38">Hỏi đáp - Góp ý</category>
			<dc:creator>culycz</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://vipvandan.vn/showthread.php?t=1796</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
